Diệu Tư ôm trán, nhe răng nhếch miệng hất ngón tay hắn ra:
"Vừa muốn ngựa chạy, lại không cho ngựa ăn cỏ. Tặng ngươi bốn chữ: keo kiệt bủn xỉn, phi..."
Nàng vung vung nắm tay nhỏ, kháng nghị một câu, không đợi Âu Dương Nhung mở miệng đã chạy lon ton một mạch về phía tủ áo, "rầm" một tiếng đóng sập cửa, chui vào ngủ vùi.
"Ngươi cứ chờ đấy."

