Thẩm Giai Hân vừa lạnh giọng quở trách, vừa dùng đũa khẽ chỉ ra ngoài đình.
Âu Dương Nhung giả vờ không hiểu.
Hắn thở dài, nói:
“Dưới núi đâu đâu cũng như vậy, nên bọn ta mới muốn lên núi. Dù không có tiên duyên, được ở lại nơi này cũng đã là chuyện tốt rồi.”

