“... Liễu Thanh thật ra là kiểu người thanh cao, độc lai độc vãng, nhưng đám người kia thì sao, chắc vì ghét bản tiểu thư nên lại thấy Liễu Thanh nhìn kiểu gì cũng thuận mắt. Có lúc bọn họ khen Liễu Thanh, thật ra đâu phải xuất phát từ lòng mình, chẳng qua chỉ muốn khiến ta khó chịu mà thôi.
“Con người sống trên đời, nhiều khi hồ đồ lắm, không biết rốt cuộc mình thích gì, nhưng nhất định có thể cảm nhận rất rõ mình ghét điều gì. So với cái trước, cái sau còn chân thực hơn nhiều.”
Trong đình, giọng điệu của Thẩm Giai Hân phẳng lặng như mặt nước.
Không nghe ra được nàng đang vui hay giận.

