Âu Dương Nhung hỏi dò một câu: “Ngươi đã mang cơm vào đó thế nào?”
Ngô Thúy lắc đầu:
“Ta không nhớ rõ nữa, hình như bên đó cũng đang thiếu người, chỉ có một vị tiên tử tới, trực tiếp dẫn bọn ta vào trong. Trên đường nàng cũng không nói gì nhiều, ta chỉ một mực đi theo họ…”
Âu Dương Nhung mím môi, không hỏi thêm nữa.

