“Đám Việt nữ của kiếm trạch xin đan không được, vì thế có xảy ra đôi chút không vui với Thiên Sư phủ… Các nàng hẳn cho rằng Thiên Sư phủ chỉ kiếm cớ thoái thác. Dù sao chuyện Tầm Dương đại Phật, Trương Thời Tu sư huynh cũng đã mang tin tức về rồi, mà đại nữ quân vốn vẫn có khúc mắc với Thiên Sư phủ, cho rằng Thiên Sư phủ âm thầm ngả về phía Đại Chu triều đình, đối với Thiên Nam giang hồ thì ngoài mặt hòa hợp, trong lòng lại khác…
“Lần này xin đan không thành, đại nữ quân và các Việt nữ ắt sẽ càng thêm bất mãn với Tam Thanh Tam Sơn chúng ta. Sư bá lo chuyện này liên lụy đến ta, nên mới dặn chuyến xuống núi lần này nhất định phải cẩn thận, tốt nhất đừng đi về phía nam, để khỏi chạm mặt Việt nữ Vân Mộng.”
Đây cũng là lần đầu Âu Dương Nhung nghe tới việc này, trong đầu hắn chợt lóe lên bóng dáng những Lan đường Việt nữ đã cùng xuống núi.
Hai lần xuống núi gần đây, hành tung của đám Lan đường Việt nữ ấy quả thật đều có phần khả nghi. Cũng chẳng biết các nàng bận bịu chuyện gì, ngay cả ở Đào Nguyên trấn cũng không thấy tung tích. Hóa ra là đã tới Long Hổ sơn để xin đan dược sao…Hắn không nhịn được bèn hỏi:

