Thấy vậy, Ngô Thúy xoay người đi vào sâu trong thiện đường. Chẳng bao lâu sau, nàng ôm ra ba cây dù, dựng tựa bên cửa.
Nhận ra Âu Dương Nhung quay đầu nhìn sang, nàng cũng không giải thích, chỉ lặng lẽ đứng một mình bên cửa, nghiêng đầu ngắm màn mưa đêm lất phất ngoài kia.
Không chỉ Âu Dương Nhung, mà mấy vị đại nương tạp dịch khác cũng nhận ra sự khác thường của Ngô Thúy trong đêm nay.

