Vốn trước khi tới dùng cơm, y còn cảm thấy bản thân cũng không tệ lắm. Nào ngờ vừa nghe Lô Kinh Hồng và Dư Mễ Lạp nói mấy lời khi nãy, mới phát hiện mình chính là kẻ tụt lại cuối cùng, trong lòng lập tức cuống lên.
Trước những ánh mắt khác lạ của mọi người, Sa Nhị Cẩu chậm rãi cúi đầu, cầm đũa chọc từng cái từng cái vào cơm bám trên thành bát:

