Nguyệt Tê đảo, giờ ngọ qua đi, trong viện của Tống Chỉ An, bầu không khí trước bàn cơm lặng ngắt như tờ.
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn lên người nữ tử cột đuôi ngựa, trong không khí chỉ còn vang vọng tiếng nói của nàng:
“...Về sau Lục nữ quân ban thưởng vật này cho ta, xem như quà gặp mặt. Ngươi cứ cất cho kỹ.”
Lam Nhược Hi dừng lại một thoáng, dường như nhận ra ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, lúc ấy mới sực nhớ ra mà giải thích thêm một câu:

