“Ừm ừm.”
Sa Nhị Cẩu nghe xong, gật đầu đáp một tiếng, vẻ mặt tán thành, lẩm bẩm:
“Haizz, các lão nhân trong thôn cũng từng nói, ăn của người thì khó mở miệng, cầm của người thì khó ra tay... Liễu đại ca, huynh nói xem, các tiền bối với mấy vị sư tỷ đối với ta tốt như vậy, có khi nào là muốn ta...”
Âu Dương Nhung ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi:

