“Nghĩ đến ư?” Vi Mi cười lạnh:
“Chỉ sợ bọn họ mượn đà thắng lợi diệt luôn cả Vệ thị, khiến chúng ta trở tay không kịp. Đến lúc đó, tiểu thúc tử uy vọng ngút trời, làm gì còn chỗ đứng cho người huynh trưởng như chàng? Cho dù hắn có cầu tình trước ngự tiền để chúng ta về kinh thành thì đã sao, Thất Lang liệu có đấu lại được tâm nhãn của hắn không?”
Mọi người nhất thời trầm mặc.
Thấy Âu Dương Nhung vẫn im lặng không nói, Ly Quả Nhi đành phải lên tiếng nhắc nhở:

