Logo
Chương 123: Chị em hoa

“Vậy các vị cứ tiếp tục bàn việc đi, công ty tôi còn chút việc gấp, tôi xin phép về trước.” Lâm Uyên ra khỏi phòng họp với vẻ áy náy, tiện tay khép cửa lại.

Cửa vừa “cạch” một tiếng, nụ cười trên mặt hắn lập tức biến mất sạch.

Mệt. Mẹ nó, mệt thật.

Hết mấy câu xã giao vô thưởng vô phạt, lại đến việc lôi cái phương án đã nói chán từ sáng ra nhai lại thêm một lượt. Ý của Chu Văn Hoa hắn hiểu rồi, chẳng qua là sau này lúc viết báo cáo thì nhớ thêm vài câu kiểu “tầm nhìn xa trông rộng” của các vị lãnh đạo ngồi đây, để bọn họ có thêm chút cảm giác hiện diện.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng