Vừa bước vào cửa, Lâm Uyên vội nở nụ cười thân thiết: "Viện trưởng Chu, thầy đang bận ạ?"
Chu Văn Hoa ngẩng lên khỏi bàn làm việc. Nhìn bộ dạng của Lâm Uyên, ông biết ngay thằng nhóc này lại vướng phải rắc rối nan giải rồi. Ông đặt bút máy xuống, đi thẳng vào vấn đề: "Tiểu Lâm này, bớt khách sáo vớ vẩn với tôi đi, không có việc thì cậu thèm gì vác mặt tới đây. Nói thẳng xem nào, gặp chuyện gì rồi?"
Lâm Uyên cười gượng, kéo ghế ngồi xuống: "Đúng là chuyện gì cũng không qua mắt được thầy. Vậy em xin nói thẳng luôn. Hiện tại tốc độ mở rộng của công ty nhanh quá, em đang gặp phải hai vấn đề rất đau đầu."

