Theo chân Ngô Ân Đạt, Lâm Uyên và Dữu Minh Hiên bước vào văn phòng riêng của ông.
Rất nhiều tòa nhà giảng đường ở đây đã có lịch sử hàng trăm năm. Hành lang và những bức tường không hề mang vẻ xa hoa, hiện đại hay đậm chất công nghệ tương lai như tưởng tượng, ngược lại còn toát lên vẻ trầm mặc, cổ kính nhuốm màu thời gian.
Dĩ nhiên, đây có lẽ chính là sự tự tin của một ngôi trường top đầu. Một khi Stanford đã đứng trên đỉnh thế giới, thì việc họ giữ lại bất cứ món đồ bài trí cũ kỹ nào cũng trở thành biểu tượng của bề dày văn hóa trong mắt người ngoài, làm gì cũng thấy đúng.

