Lúc này, Vệ Triết làm gì còn cái ánh mắt "nhìn thằng điên" như trước nữa. Hắn mặt mày rạng rỡ, cười ha hả: “Lâm tổng, tôi phát hiện ra nhé, quyết định đúng đắn nhất đời tôi, thứ nhất là hồi xưa chăm học thi đỗ trường xịn, thứ hai chính là tin vào cái 'bánh vẽ' của anh đấy!”
Câu này vừa dứt, các sếp trong phòng lập tức cười ồ lên, bầu không khí vô cùng vui vẻ. Đây đâu giống một buổi họp của công ty khởi nghiệp, cảm giác này khéo còn phấn khích hơn cả lúc gõ chuông lên sàn chứng khoán ấy chứ.

