Quan sát một hồi, Lục Linh Chi cảm thấy hình như mình vẫn chưa bị lộ.
Dưới cái nắng chói chang, các tòa nhà và cây xanh trong khu dân cư đã che đi phần lớn ánh nắng, khiến nhiệt độ ở đây mát mẻ hơn bên ngoài khá nhiều.
Lục Linh Chi vừa rửa tôm hùm đất vừa căng thẳng để ý thái độ và hành động của Tần Thủ. Thấy hắn không có vẻ gì khác thường, cô mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Chị Linh Chi, chị cứ nhìn em mãi làm gì thế, không lẽ thầm thích em rồi à?"
Tần Thủ đột ngột nhìn sang khiến Lục Linh Chi giật thót mình. Cô vội cúi đầu giả vờ bận rộn, cố ý chửi thề:
"Thích cái búa ấy! Chị thấy dạo này nhóc Tần Thủ nhà cậu càng ngày càng hay tưởng bở rồi đấy."
"Thế à..." Tần Thủ làm ra vẻ tiếc nuối, tay vẫn thoăn thoắt thái thịt băm chặt không ngừng, "Thật ra chị Linh Chi cũng xinh lắm, em thấy chẳng kém gì Tô Dữu đâu."
"Cậu... cậu nói linh tinh gì đấy, sao chị so được với hoa khôi Tô..."
Lục Linh Chi sao chịu nổi kiểu trêu chọc này, nhất là khi đó lại là lời khen ngợi thật lòng trong vô thức của Tần Thủ, khiến trái tim nhỏ bé của cô suýt nữa thì nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Để tránh vì căng thẳng mà để lộ sơ hở, cô vội vàng lôi thằng em trai ra đánh trống lảng.
"Tần Thủ này, cậu có biết hôm nay Lục Nguyên Phương đi đâu rồi không?"
"Nó đi đâu thế chị?"
Tần Thủ biết điểm dừng, bèn hùa theo hỏi lại.
Nếu không có gì bất ngờ, chắc Lục Nguyên Phương đi tổ chức sinh nhật cho hoa khôi lớp 12-5 Lý Mông Mông rồi.
Thằng nhãi này luôn thầm thương trộm nhớ người ta, nhưng đến phút chót lại chẳng dám tỏ tình, chỉ giỏi khua môi múa mép trước mặt anh em.
Thế nhưng, thực tế lại xảy ra bất ngờ thật.
"Nó bảo đi tỏ tình với Lý Mông Mông rồi, dặn tụi mình tối nay cứ chờ tin tốt của nó!"
"..."
Động tác thái rau của Tần Thủ khựng lại. Chuyện này vậy mà lại khác kiếp trước rồi.
Xem ra cậu bạn thân cuối cùng vẫn bị hiệu ứng cánh bướm từ việc hắn trùng sinh làm ảnh hưởng.
Có điều, màn tỏ tình này e là khó mà thành công.
Tỏ tình là cú sút chốt hạ trước khi giành chiến thắng, chứ không phải tiếng kèn xung phong để bắt đầu tấn công.
Suốt ba năm cấp ba, Lục Nguyên Phương chưa từng hẹn hò riêng với Lý Mông Mông lấy một lần. Trừ khi có kỳ tích xảy ra, bằng không màn tỏ tình này cầm chắc thất bại.
Tần Thủ cũng chẳng có ý định gọi điện ngăn cản.
Tuy là anh em tốt, nhưng cũng phải tôn trọng số phận của người ta, tùy tiện can thiệp chỉ tổ khiến người khác chán ghét.
Hơn nữa, người trẻ mà không bốc đồng thì sao gọi là người trẻ nữa, thành hay bại cũng đều là một trải nghiệm khó quên.
Gạt mớ suy nghĩ linh tinh sang một bên, Tần Thủ tranh thủ thời gian sơ chế nguyên liệu. Nhờ có Lục Linh Chi phụ giúp, cuối cùng hắn cũng chuẩn bị xong xuôi mọi thứ trước năm giờ chiều.
Không kịp nghỉ ngơi, Tần Thủ đi mua hai cây kem Lưỡi Xanh, đưa cho Lục Linh Chi một cây rồi gọi: "Chị Linh Chi, lên xe!"
"Ừ." Lục Linh Chi không câu nệ nhiều, sải đôi chân dài ngồi lên phía trước.
Vừa ngồi xuống là cô nhận ra có vấn đề ngay. Hôm nay cả cô và Tần Thủ đều mặc quần đùi, phần lớn da thịt ở chân đều phơi ra ngoài.
Mà không gian phía trước lại nhỏ hẹp, cả hai chỉ đành co chân lại dán chặt vào nhau, tạo thành một tư thế tiếp xúc thân mật không chút rào cản.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, Lục Linh Chi lại không dịch chân ra. Cô chỉ mút cây kem Lưỡi Xanh, quay đầu nhìn sang hướng khác, làm như không hề hay biết tình huống bên dưới.
Tần Thủ dĩ nhiên sẽ không vạch trần. Hắn vặn tay ga, hô một tiếng "Xuất phát", chiếc xe chầm chậm lăn bánh ra khỏi khu dân cư.
Huyện nhỏ lúc hơn năm giờ chiều đã lác đác có người tan làm. Xe cộ qua lại tấp nập trên đường, dòng người hối hả ngược xuôi, mang theo nhịp sống tràn trề sinh khí.Điều tuyệt vời hơn là hôm nay mặt trời cũng "tan ca" sớm.
Tần Thủ vừa lái xe vừa hóng gió mát, tận hưởng bầu không khí mập mờ nhè nhẹ, cảm giác sướng khỏi chê.
Lục Linh Chi thì chẳng được thoải mái như thế. Cô cứ có cảm giác người xung quanh đang chằm chằm nhìn mình, đôi chân dài và cả cơ thể như bị kim châm, nhịn không được bèn muốn dịch chân ra chỗ khác.
Thế nhưng cô vừa mới nhúc nhích, chân của Tần Thủ đã lập tức bám theo, còn kẹp chặt lấy đôi chân thon dài mịn màng của cô.
"Nhóc Tần Thủ... chú... chú làm cái gì đấy!"
"Đừng có cựa quậy, bên ngoài xe cộ đông lắm, thò chân ra ngoài dễ bị quệt trúng đấy."
Tần Thủ mắt nhìn thẳng phía trước lái xe, điệu bộ cứ như thể vừa làm một việc hết sức bình thường.
Lục Linh Chi cạn lời, muốn lên tiếng nhưng lại sợ "lạy ông tôi ở bụi này", càng nói càng giấu đầu lòi đuôi.
Cuối cùng, cô đành hít sâu một hơi, tự an ủi bản thân rằng anh em tốt cạ chân vào nhau là chuyện bình thường, không việc gì phải nghĩ ngợi lung tung...
Cứ thế, mang theo cõi lòng rối bời đi qua ngã tư hôm qua. Trùng hợp thay, gã đi BMW hôm nọ lại đang dừng đèn đỏ ở đó.
Vừa thấy bên cạnh Tần Thủ đổi sang một em gái chân dài xinh đẹp khác, gã đi BMW sốc đến mức suýt nữa ngậm ngược đầu điếu thuốc.
Thế giới này bị làm sao vậy? Bây giờ gái đẹp toàn thích ngồi xe điện ba bánh à?
Tần Thủ chẳng hề nhận ra mình vừa vô tình "ra dẻ" một vố. Hắn cứ thế lái xe tạch tạch tạch rẽ vào phố đi bộ rồi đỗ lại đúng vị trí hôm qua.
Trước sạp lúc này lại có hai vị khách đứng chờ sẵn từ bao giờ.
"Ông chủ nhỏ, cuối cùng cậu cũng tới rồi, tụi này chờ nửa ngày trời rồi đấy!"
"Ngại quá ngại quá, hôm nay cháu có chút việc nên bị trễ một lát..."
Nhanh như vậy đã có khách quen quay lại ủng hộ khiến Tần Thủ vô cùng mừng rỡ, hắn vội vàng xuống xe bắt tay vào việc.
Lục Linh Chi cũng thở phào một hơi, thầm may mắn vì có khách tới phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng vừa rồi, bằng không đợi Tần Thủ phản ứng lại thì xấu hổ chết mất.
Việc buôn bán hôm nay nhanh chóng nhộn nhịp hẳn lên.
Tiếng tăm của Đồ nướng Lão Tần từ hôm qua đã lan truyền ít nhiều, khách quen lục tục kéo tới.
Bếp lò vừa đỏ lửa, mùi thơm nức mũi khiến người ta thèm nhỏ dãi đã lan tỏa khắp nơi, người qua đường ngửi thấy thì bước chân sao nổi nữa.
Lục Linh Chi chẳng còn tâm trí đâu mà vương vấn chút mập mờ lúc nãy nữa. Cô chạy đôn chạy đáo ghi món, bưng đồ, dọn bàn, bận đến mức chân không chạm đất.
Tần Thủ lại càng không có lấy một giây nghỉ ngơi, vừa xào tôm hùm đất vừa phải để mắt tới lò đồ nướng, bận tối tăm mặt mũi.
"Tần Thủ?"
Ngay lúc Tần Thủ cầm khăn lau mồ hôi thì một giọng nói ngạc nhiên vang lên trước sạp.
Ngước mắt nhìn lên, hóa ra lại là chị Tần mấy ngày không gặp.
Tần Hoài Như hôm nay không còn ăn mặc kiểu thôn nữ như lần trước nữa. Cô diện một chiếc váy liền thân họa tiết hoa nhí duyên dáng, trang nhã, kết hợp cùng đôi sandal quai mảnh để lộ những ngón chân tròn trịa.
Nếu là người phụ nữ khác mặc bộ này thì chắc chắn sẽ mang phong cách dịu dàng, thùy mị.
Nhưng Tần Hoài Như thì lại khác, vóc dáng bốc lửa của cô lại biến chiếc váy vốn kín đáo trở nên cực kỳ quyến rũ, khiến không ít ông khách đang ăn đồ nướng cứ liếc mắt nhìn trộm liên tục.
Tần Thủ nảy ra một ý, bỏ qua mấy lời xã giao mà đi thẳng vào vấn đề: "Chị Tần có rảnh không ạ? Khách bên em đông quá làm không kịp. Chị vào phụ em một tay được không, em trả lương đàng hoàng cho chị!"
"Chuyện này..." Tần Hoài Như ngập ngừng vài giây rồi gật đầu, nở nụ cười duyên dáng: "Được thôi, ai bảo cậu là em trai của chị chứ."
Thế là, với sự góp mặt của thiếu phụ xinh đẹp Tần Hoài Như, sạp đồ nướng lại càng bận rộn hơn nữa...
Lý do vô cùng đơn giản.
Lục Linh Chi và Tô Dữu tuy xinh đẹp mỗi người một vẻ, nhưng suy cho cùng vóc dáng vẫn chưa đến mức "vượt chuẩn", hơn nữa thân phận học sinh cũng khiến người ta ngại ngần không tiện tơ tưởng.Tần Hoài Như thì lại khác.
Thân hình cô bốc lửa hơn hẳn phụ nữ bình thường, tự nhiên toát lên vẻ quyến rũ, mặn mà của một người phụ nữ trưởng thành, hệt như một quả đào chín mọng.
Thế này thì ai mà chịu cho nổi!
May mà Tần Hoài Như cũng chẳng phải kiểu gái ngây thơ ngốc nghếch gì. Ngược lại, cô còn biết tận dụng nhan sắc và hoàn cảnh đáng thương của mình để khơi gợi lòng thương cảm từ mấy ông anh khách hàng, nhờ đó kiếm thêm được một khoản tiền bo kha khá.
Đúng là ảo thật đấy!
Tần Thủ tranh thủ lúc rảnh tay liếc nhìn, thầm nghĩ Tần Hoài Như mà không đi làm streamer thì đúng là phí tài, quả không hổ danh là "bạch liên hoa" khét tiếng.
Lục Linh Chi thì bật chế độ cảnh giác lên mức tối đa, chỉ sợ Tần Thủ bị người đàn bà xấu xa này mê hoặc đến mất cả lý trí.
Nhưng nhớ ra cả hai đều họ Tần, chắc là có họ hàng với nhau, cô mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm.
Tên Tần Thủ này dù có "cầm thú" đến mấy thì chắc cũng không đến mức có ý đồ với cả người nhà mình đâu nhỉ...
