Quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất của Ngô Lương hai ngày nay buôn bán không được khả quan cho lắm.
Phần lớn là do chịu ảnh hưởng từ Đồ nướng Lão Tần.
Vốn dĩ, huyện Bình An chẳng có mấy quán tôm hùm đất tử tế. Thế nên Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất vừa khai trương đã thu hút được một lượng lớn khách hàng tò mò đến ăn thử.
Tôm hùm đất với đủ các vị như tê cay, sốt tỏi, mười ba vị hương... đã nhanh chóng chinh phục được những thực khách mê mẩn món này.
Nhưng đó là khi chưa có sự so sánh mà thôi.
Từ khi Đồ nướng Lão Tần xuất hiện, mọi người mới phát hiện ra tôm hùm đất ở quầy đồ nướng tuy con nhỏ, ít thịt hơn một chút, nhưng hương vị lại ngon hơn, giá cả cũng rẻ hơn hẳn.
Khách hàng đâu có ngốc, không ít người lập tức "quay xe", nườm nượp kéo sang Đồ nướng Lão Tần.
Mất khách đã đành, danh tiếng của Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất cũng bị ảnh hưởng không nhỏ.
Dạo này Ngô Lương còn nghe người ta xì xào sau lưng rằng, đường đường là một quán đồ nướng lớn mà tay nghề lại chẳng bằng một thằng ranh con, thế mà cũng có mặt mũi bán đắt như vậy!
"Mẹ kiếp, biết thế ngay từ đầu mình cho người đến gây sự sớm hơn!"
Dù trong lòng Ngô Lương hận Tần Thủ đến tận xương tủy, nhưng ngoài mặt gã lại cười càng thêm đon đả.
Gã bước lên một bước giúp hắn châm thuốc, giọng điệu tỏ vẻ thán phục:
"Cậu Tần giỏi thật đấy, chỉ trong thời gian ngắn mà đã vang danh khắp Phố Tây Thị rồi, đúng là tuổi trẻ tài cao."
"Anh Ngô quá lời rồi, tôi chỉ lấy công làm lãi kiếm bữa cơm qua ngày thôi, sao sánh được với anh, mở quán làm ông chủ, vừa nhàn nhã lại vừa hái ra tiền."
Tần Thủ rít một hơi điếu Hoàng Kim Diệp giá 65 tệ một bao. Kiếp trước hắn cũng hiếm khi mua loại thuốc ở tầm giá này.
Đúng là đắt xắt ra miếng, vị thuốc đậm đà và có chiều sâu hơn hẳn loại Hồng Tháp Sơn bình thường.
Ông chủ Ngô quả là người biết hưởng thụ.
Ngô Lương có cảm giác khó hiểu rằng thằng nhãi ranh đối diện đang mỉa mai mình. Gã cố nén giận, tán phét thêm vài câu rồi mới lòi đuôi cáo:
"Cậu Tần này, cậu là sinh viên đại học, là rường cột tương lai của đất nước, ra đây bày sạp bán hàng thì uổng phí tài năng quá. Tôi thấy thế này đi, hay là cậu bán đứt công thức tôm hùm đất với đồ nướng cho tôi, cậu cũng đỡ phải ngày ngày dãi nắng dầm mưa vất vả kiếm tiền."
"Cũng có lý, thế anh định mua với giá bao nhiêu?"
Tần Thủ búng búng tàn thuốc. Bình thường thì hắn tuyệt đối không bán công thức bí truyền này đi, dù sao đây cũng là thứ hắn định để lại cho bố mình.
Nhưng phàm ở đời chuyện gì cũng có cái giá của nó.
Nếu Ngô Lương thật sự chịu chi giá cao thì bán cũng chẳng sao.
Có tiền rồi, dù là tự mình khởi nghiệp hay giúp bố mở quán thì mọi việc cũng sẽ dễ thở hơn nhiều.
Dù sao Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất cũng nằm ở Phố Tây Thị, còn quán mới của nhà hắn khả năng cao sẽ đặt tại Phố Thương Mại Mới, hai bên sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến nhau.
Mà có cạnh tranh thì hắn cũng chẳng ngán.
Trong tay Tần Thủ vẫn còn vài tuyệt chiêu giấu kín, cộng thêm mười mấy năm kinh nghiệm kinh doanh tích lũy từ kiếp trước, lại thêm mấy chục năm tay nghề bếp núc của bố hắn nữa.
Thử hỏi làm sao mà thua cho được!
Nhưng thực tế đã chứng minh, Tần Thủ vẫn đánh giá quá cao Ngô Lương rồi.
Chỉ thấy Ngô Lương đắn đo hồi lâu, rặn ra một nét mặt xót xa như đứt từng khúc ruột: "Cậu là anh em của tôi nên tôi không hố cậu đâu, ba mươi nghìn tệ, thấy thế nào?"
Tần Thủ ném mẩu thuốc lá vào thùng rác, nụ cười nhạt dần: "Anh Ngô đã không có thành ý thì thôi vậy."
Kiếp trước, chỉ riêng tiền mua công thức đồ nướng Tần Thủ đã tốn mất ba mươi nghìn tệ. Mà đấy là do chủ quán nể tình bạn bè nhiều năm, cộng thêm việc ông ấy sắp nghỉ hưu về quê dưỡng lão nên mới chịu bán rẻ cho hắn.Chưa kể dạo này Đồ nướng Lão Tần đang cực kỳ đắt khách, ba mươi nghìn tệ còn chưa bằng thu nhập một tháng của hắn, có điên mới bán rẻ như thế.
Trong thâm tâm, Ngô Lương vẫn coi Tần Thủ chỉ là một thằng sinh viên hỉ mũi chưa sạch vớ được vận may. Bị từ chối, gã không khỏi bực tức, nhưng đành nén giận tiếp tục dụ dỗ:
"Cậu Tần này, cậu đừng thấy bây giờ buôn bán đắt hàng mà mừng vội, đó là do khách thấy lạ nên muốn ăn thử thôi. Đợi lúc hết mới mẻ rồi, doanh thu chắc chắn sẽ tụt dốc không phanh..."
"Đừng nghĩ ông anh này đang lừa cậu. Cậu tự ngẫm mà xem, nếu không nhờ đợt lên báo rầm rộ vừa rồi thì huyện Bình An chúng ta từ bao giờ có người ăn tôm hùm đất? Hơn nữa, trên phố đi bộ bắt đầu có mấy hàng ăn theo rồi đấy, vị trí của họ còn đẹp hơn chỗ cậu, cậu nghĩ sau này mình còn bán được nhiều như thế nữa không?"
"Quan trọng nhất là tháng Chín cậu phải đi học đại học rồi, cùng lắm chỉ bày bán thêm được một tháng nữa thôi. Cái giá ba mươi nghìn tệ thật sự là quá hợp lý rồi..."
Phải công nhận là mấy lời ngụy biện của Ngô Lương nghe cũng xuôi tai phết. Nếu Tần Thủ chỉ là một cậu sinh viên chưa trải sự đời, khéo khi lại sập bẫy thật.
Nhưng đáng tiếc, ẩn bên trong cơ thể trẻ trung, đẹp trai và tràn đầy sức sống của Tần Thủ lại là một linh hồn trưởng thành đã nếm đủ mùi đời.
Hắn lập tức nhướn mày, "tốt bụng" khuyên bảo: "Nếu tôm hùm đất đã hết thời như thế, thì tôi khuyên anh Ngô tốt nhất đừng mua công thức làm gì. Chi bằng anh đổi món sớm đi kẻo quán lại sập tiệm mất."
"Mày...!"
Chỉ một câu này đã suýt làm Ngô Lương tức hộc máu. Nhìn bóng lưng thong dong rời đi của Tần Thủ, đôi mắt gã hằn học như muốn phun ra lửa.
Đúng lúc này, một gã thanh niên ăn mặc ra vẻ bảnh chọe bước tới cạnh Ngô Lương, toét miệng hỏi: "Sao rồi anh rể, mua được công thức chưa? Chẳng biết tay nghề thằng ranh đó kiểu gì mà giỏi thế, làm em bây giờ nhìn tôm hùm đất quán nhà mình cũng chẳng buồn ăn nữa."
Ngô Lương nghe vậy mặt càng đen sầm lại, trầm giọng dặn: "A Hoàng, kiếm lúc nào đấy gọi người đến dằn mặt nó một trận cho tao. Tao không muốn thấy nó vác mặt ra con phố này nữa!"
Ngô Lương không dám nói mấy lời như đánh chết hay đánh tàn phế, gã không có thực lực mà cũng chẳng có gan làm thế.
Nhờ những năm gần đây huyện Bình An tập trung phát triển kinh tế, công tác càn quét tội phạm giang hồ được thực hiện rất quyết liệt nên hiếm ai dám liều mạng làm bậy.
Nhưng chỉ dằn mặt, quấy rối một thằng sinh viên nghèo thì chắc chẳng ầm ĩ gì đâu.
Cái gai Tần Thủ này nhất định phải nhổ bỏ!
Tần Thủ hoàn toàn không hay biết về âm mưu sau lưng mình. Trên đường đi về chỗ bày hàng, hắn phát hiện bên đường đã có hai quán đồ nướng thêm món tôm hùm đất vào thực đơn.
Điều này cũng chẳng có gì lạ.
Dân mình vốn trùm khoản ăn theo, Đồ nướng Lão Tần buôn bán đắt khách như vậy, mấy chủ quán khác làm sao mà không đỏ mắt thèm thuồng cho được.
Cũng may danh tiếng của Đồ nướng Lão Tần đã vang xa, tay nghề của mấy chủ quán kia lại kém xa hắn, chắc doanh thu sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Vừa tới chỗ bán quen thuộc, trước sạp đã có mấy vị khách quen đứng chờ sẵn, thậm chí họ còn chủ động xắn tay áo giúp hắn tháo dỡ, bày biện bàn ghế để Tần Thủ có thể nổi lửa sớm hơn.
Tạch!
Ngọn lửa bùng lên, đánh dấu một ngày làm việc chính thức bắt đầu.
Hai anh em Lục Nguyên Phương cũng nhanh chóng phóng chiếc xe máy tay ga chạy tới. Chẳng cần ai phân công, cả hai đã quen tay quen việc bắt tay vào làm luôn.
Suốt nửa tháng qua may mà có hai anh em phụ giúp, nếu không một mình Tần Thủ khó mà xoay xở nổi.
Đặc biệt là Lục Nguyên Phương, rõ ràng vẫn đang trong giai đoạn u sầu vì thất tình, nhưng ngày nào cũng xốc lại tinh thần sang giúp đỡ.
Tình nghĩa anh em này quả thực khiến người ta cảm động.
Thế là nhân lúc ngơi tay, Tần Thủ bước tới bên cạnh chàng trai u sầu đang bị khói hun cho ho sặc sụa kia, vỗ vỗ vai cậu bạn cất lời an ủi:"Nguyên Phương, đừng buồn nữa, sau này cậu chắc chắn sẽ tìm được người tốt hơn Lý Mông Mông mà."
"Tần Thủ, cậu không hiểu đâu..."
Lục Nguyên Phương chẳng buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục chìm đắm trong thế giới u sầu của riêng mình.
Đứng bên cạnh, vẻ mặt Lục Linh Chi trở nên vô cùng kỳ lạ. Dù sao Tần Thủ cũng từng vắt vai hai mối tình rồi, một kẻ đến tình đầu còn chưa có như anh trai cô mà đi phán câu đó nghe có lọt tai không?
Lục Nguyên Phương dường như cũng nhận ra vấn đề, bèn ngẩng đầu lên nghiêm túc bổ sung: "Tần Thủ, tuy kinh nghiệm yêu đương của cậu phong phú thật, nhưng thực ra cậu căn bản chẳng hiểu thế nào gọi là yêu!"
Tần Thủ thấy hơi buồn cười, rút một điếu thuốc đưa sang: "Sao tớ lại không biết chứ?"
Chưa bàn tới kinh nghiệm kiếp trước, ngay cả kiếp này số lần "ân ái" của hắn cũng đâu có ít.
"Cậu vừa chia tay đã tìm ngay bạn gái mới, chứng tỏ tình cảm cậu dành cho Lý Tư Vũ chẳng sâu đậm gì. Đâu có như tớ..."
Lục Nguyên Phương đang mải kể lể về sự si tình của mình, chợt thấy một người phụ nữ sành điệu với vóc dáng nảy nở bước về phía quầy hàng, mắt hắn liền sáng rực lên:
"Vãi, gái xinh kìa!"
Tần Thủ, Lục Linh Chi: "..."
