Logo
Chương 24: Thế này cũng vô liêm sỉ quá rồi!

"Chị Linh Chi đừng nghĩ nhiều, anh em tốt sờ đùi nhau tí là chuyện bình thường mà. Cùng lắm thì tôi cho chị sờ lại đùi tôi là được chứ gì..."

"Tần Thủ, cậu cố tình hay giả vờ ngơ đấy? Tôi là con gái!"

"Con gái thì sao, bây giờ chẳng phải đang hô hào nam nữ bình đẳng à, tư tưởng của chị Linh Chi có vấn đề rồi đấy nhé."

"Cậu... cậu không sợ Tô Dữu biết sẽ giận à?"

"Thế chị có nói cho cô ấy biết không?"

"Không..."

"Thế là xong rồi còn gì."

Đêm khuya vắng lặng, chiếc xe bán đồ nướng đỗ dưới ánh sao, im lìm như không dám phát ra tiếng động.

Khuôn mặt Lục Linh Chi đỏ ửng, cô dùng sức đè chặt bàn tay to lớn vẫn đang rục rịch kia, chẳng rõ là đang giận hay vì xấu hổ.

Tuy bình thường tính tình cô vô tư xề xòa, nhưng dù sao cũng là con gái, sao có thể để con trai vuốt ve thân mật như thế được.

Lại còn trong hoàn cảnh chưa xác lập mối quan hệ gì nữa chứ!

Chỉ là nhìn vẻ mặt vô tội của Tần Thủ, cô lại chẳng thể nổi giận nổi, đành thầm mắng bản thân vô dụng.

Cuộc cãi vã tạm thời lắng xuống.

Tần Thủ khởi động lại xe, vẫn là thao tác một tay cực kỳ đẹp mắt, còn không quên chu đáo nhắc nhở: "Chị Linh Chi, đừng quên vụ cá cược lần trước chị thua rồi đấy nhé. Chị đã hứa cặp đùi này thuộc quyền sử dụng của tôi rồi mà."

"Hả? Chẳng phải chỉ được dùng một lần thôi sao?"

"Tôi nói là dùng một lần bao giờ?"

"..."

Lục Linh Chi ngơ ngác, hình như đúng là chưa giao hẹn số lần cụ thể thật, nhưng thế này có hợp lý không hả?

Còn chưa đợi cô nghĩ ra cách phản bác, đã cảm nhận được bàn tay to lớn kia thoát khỏi sự kìm kẹp, lại tự nhiên tiếp tục hành trình "thám hiểm".

"Cậu!" Lục Linh Chi bất lực, đành đỏ bừng mặt buông xuôi: "Được được được, cậu thích sờ thế nào thì sờ, dù sao tôi cũng chẳng mất đi miếng thịt nào."

"Tôi biết ngay chị Linh Chi là người giữ chữ tín nhất mà."

Tần Thủ tỏ vẻ đầy thán phục, trên đời này người biết giữ lời như Lục Linh Chi thật sự không còn nhiều nữa.

Đoạn đường về nhà bỗng chốc như dài đằng đẵng.

Lục Linh Chi cắn chặt môi, nắm chặt tay, toàn thân căng cứng, các ngón chân bấu chặt lấy đế giày. Cô ra sức đè nén nhịp tim đang đập thình thịch muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mòn mỏi ngóng trông về phía trước.

Nhưng ngóng mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng tiểu khu đâu.

Lại qua năm sáu phút nữa, cổng tiểu khu Lam Nguyệt cuối cùng cũng thấp thoáng hiện ra từ xa. Lục Linh Chi thở phào nhẹ nhõm trông thấy, cứ như thể sắp sửa thoát khỏi hang hùm để đón nhận ánh sáng.

Tần Thủ lắc đầu bật cười, hắn đáng sợ đến thế cơ à.

Đến cổng tiểu khu, nửa đêm nửa hôm vẫn có cư dân đi vào, trong đó có một người còn là người quen vừa mới tách ra cách đây không lâu.

Lục Nguyên Phương cũng nhìn thấy hai người ở ghế trước xe đồ nướng, vẻ mặt nghi hoặc hỏi: "Tần Thủ, Linh Chi, sao giờ hai người mới tới nơi?"

Từ Phố Tây Thị đến đây đi xe cùng lắm chỉ mất khoảng hai mươi phút.

Cậu ta đã đưa Hồ Mị về đến nhà, lại còn được bố mẹ cô ấy mời ăn đêm xong xuôi rồi, hai người này đi kiểu gì mà chậm thế chứ?

Lục Linh Chi lúc này mới hiểu ra, hóa ra không phải cảm giác của cô bị sai, mà là Tần Thủ đã cố tình đi chậm lại.

Thế này cũng vô liêm sỉ quá rồi, đúng là đồ cầm thú!

Tần Thủ không trả lời trực tiếp, nhướng mày trêu chọc: "Nguyên Phương, đến nhà Hồ Mị cảm thấy thế nào?"

Lục Nguyên Phương lập tức mất luôn tâm trí gặng hỏi, trên khuôn mặt thanh tú thoáng ửng hồng: "Cũng được... Bố mẹ Hồ Mị có ấn tượng rất tốt với tớ, còn bảo tớ năng đến chơi..."

"Lục Nguyên Phương, không lẽ anh định yêu Hồ Mị thật đấy à?"

Lục Linh Chi lén gỡ bàn tay nóng hổi kia ra, thấy biểu cảm của ông anh nhà mình, tâm trạng vừa mới thả lỏng lại trở nên căng thẳng."Dù sao Hồ Mị cũng phải hai sáu, hai bảy tuổi rồi, bố mẹ sao mà đồng ý cho được!"

Lục Nguyên Phương cứng họng, mấp máy môi nghiêm túc nói: "Linh Chi, em chưa hiểu thế nào là tình yêu đâu, một khi đã thích ai thì người ta sẽ chẳng tính toán mấy chuyện này..."

"Hờ, chỉ có anh là hiểu. Lát nữa anh cứ giữ mấy lời này mà đi nói với bố mẹ nhé."

"Đừng mà, Linh Chi, em nhất định phải giữ bí mật giúp anh, anh xin em đấy..."

Lục Nguyên Phương chẳng còn vẻ kiêu ngạo như lúc nãy, vội vàng hạ mình năn nỉ em gái.

Lục Linh Chi nhân cơ hội chuồn xuống xe, mượn cớ đẩy ông anh ra rồi ba chân bốn cẳng chạy biến.

Cô chẳng còn gan ở lại bên cạnh cái tên cầm thú kia thêm dù chỉ một giây.

Tần Thủ đợi hai anh em đi khuất mới định thần lại, bật cười chẳng mấy bận tâm.

Ngày tháng sau này còn dài, cô nhóc Linh Chi sao thoát khỏi lòng bàn tay hắn được.

Đỗ xe xong xuôi trở về nhà, dạo này công việc bận rộn không có thời gian dọn dẹp nên căn phòng lại trở nên bừa bộn.

Tần Thủ tạm thời chẳng còn sức đâu mà dọn, tắm rửa vệ sinh xong liền ngả lưng xuống giường, khẽ rên lên một tiếng sảng khoái.

Phải công nhận, bán hàng vỉa hè tuy kiếm được nhiều tiền nhưng đúng là công việc chân tay vất vả.

Dù cơ thể hắn đã được cường hóa nhờ trùng sinh, nhưng cày cuốc suốt một thời gian qua cũng không khỏi cảm thấy rã rời.

Khụ khụ!

Tiếng chuông thông báo QQ chợt vang lên, hắn cầm điện thoại lên xem, thì ra là tin nhắn của Tô Dữu.

Kể từ lúc tạm biệt vào nửa tháng trước, dạo này Tô Dữu luôn trong trạng thái "nửa ẩn nửa hiện", cứ ba bốn ngày mới nhắn tin một lần.

Tần Thủ đương nhiên vẫn vững như bàn thạch.

Cô nhắn thì hắn trả lời, cô không nhắn thì hắn cũng chẳng buồn nghĩ ngợi, tuyệt đối không để bản thân rơi vào bẫy tự suy diễn.

Hắn đâu có quên Tô Dữu đích thị là một người phụ nữ tâm cơ, một khi bị cuốn theo nhịp độ của đối phương, kẻ trùng sinh như hắn khéo cũng phải ăn quả đắng.

"Anh Thủ ơi, anh ngủ chưa?"

"Anh vừa mới ngả lưng, muộn thế này sao em còn chưa ngủ?"

"Anh Thủ vất vả rồi, đợi hai ngày nữa em về sẽ phụ anh một tay nhé!"

Tô Dữu gửi một câu quan tâm ấm áp trước, sau đó gửi kèm một bức ảnh.

Trong ảnh là một đôi tay nhỏ nhắn, trắng nõn thon dài, trên lòng bàn tay đặt một lá bùa bình an mộc mạc nhưng vô cùng tinh xảo, hai chữ "Bình An" nhìn qua là biết đồ thêu tay.

Ở góc ảnh, còn lấp ló ngón tay thon như búp măng đang dán băng cá nhân, lá bùa bình an này do ai làm đã là điều không cần nói cũng hiểu.

"Anh Thủ, hôm nay em mới học làm bùa bình an cho anh này, anh xem có thích không?"

"Thích chứ... Tô Dữu, tay em bị thương à?"

"Không sao đâu ạ, chỉ cần anh Thủ thích là được rồi, em không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa nha."

Rõ ràng Tô Dữu không muốn Tần Thủ phải lo lắng nên vội vã tạm biệt rồi kết thúc cuộc trò chuyện, kỹ năng nắm bắt tâm lý phải gọi là hoàn hảo.

Nếu Tần Thủ vẫn là gã trai trẻ chiếu mới như kiếp trước, lúc này hẳn đã cảm động đến mức trằn trọc mất ngủ.

Nhưng với Tần Thủ phiên bản đã "tiến hóa", chút chiêu trò vặt vãnh này vẫn chưa đủ đô. Hắn đặt điện thoại xuống rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, bầu trời hơi u ám.

Tần Thủ đang ngủ ngon lành thì bị cuộc gọi của bác ba Tần Phú Quý đánh thức.

Chuyện này đúng là kỳ lạ, bề trên nhà họ Tần hiếm khi chủ động gọi điện cho con cháu, đặc biệt là người keo kiệt như bác ba, từng đồng cước điện thoại đều phải tính toán chi li.

Hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi chắc?

"Bác ba, bác gọi cháu có chuyện gì thế ạ?"

"Có tin vui muốn báo cho cháu đây... Tần Thủ, giờ này mà cháu vẫn chưa dậy à?"“Tối qua cháu dọn hàng về hơi muộn nên sáng nay ngủ thêm một lát...”

“Ha hả, thế à...”

Tần Phú Quý chẳng tin chút nào. Một cái xe thịt nướng ế ẩm thì mệt tới mức nào cơ chứ, rõ ràng là thanh niên cả thèm chóng chán, giờ đang lén lút ở nhà lười biếng đây mà.

Chuyện nhà chú Tư chẳng liên quan gì đến ông, Tần Phú Quý cũng không muốn tốn tiền điện thoại để vạch trần lời nói dối này, bèn thông báo luôn tin vui:

“Tra được kết quả trúng tuyển đại học của em họ cháu rồi đấy, đợi mấy hôm nữa có giấy báo nhập học là nhà bác sẽ làm cỗ. Đến lúc đó cháu nhớ về phụ một tay nhé. À đúng rồi, kết quả của cháu có chưa?”

“Vẫn chưa ạ...”

“Thế thì phải xem nhanh lên, nếu có kết quả đúng vào hôm Giải Thành làm cỗ thì nhà ta tiện thể ăn mừng cho cháu luôn...”

“...Thế thì cháu cảm ơn bác ba nhiều ạ.”

Tần Thủ rốt cuộc cũng hiểu vì sao tối qua bố hắn lại đột nhiên quan tâm đến kết quả xét tuyển như vậy, hóa ra là bị bác ba kích thích.

Nhưng cho dù có kết quả thì cũng chẳng để làm gì.

Năm 2013 đâu phải năm 2003, sinh viên trường Nhị bản chạy đầy đường, sớm đã chẳng còn đủ tư cách để làm cỗ khao đỗ đại học nữa rồi.

Bác ba sở dĩ vui mừng như thế là vì Tần Giải Thành đỗ trường Nhất bản, đủ điều kiện làm cỗ khao, lại còn thu được một mớ tiền mừng...

Chẳng buồn bận tâm đến chuyện vặt vãnh này, Tần Thủ dậy sửa soạn một chút rồi ra ngoài lấy hàng. Kiếm tiền mới là việc hắn quan tâm nhất vào lúc này.

Hai tiếng sau, Tần Thủ vừa lau mồ hôi vừa về đến trước cửa nhà, đúng lúc nhìn thấy một nhóm người đang kéo hành lý chuẩn bị gõ cửa.

“Chị Tần, anh Quang Phúc, sao mọi người lại đến đây thế?”