Logo
Chương 27: Bỗng dưng làm cha?

Trong con hẻm nhỏ u tối, tiếng rên rỉ xuýt xoa vang lên không ngớt.

Chưa đầy một phút, mấy gã thanh niên cà lơ phất phơ khi nãy đều đã nằm co quắp trên mặt đất, mãi không bò dậy nổi.

Môn quyền pháp mà Tần Thủ học là Bát Cực Quyền chính tông, vốn nổi tiếng với tính thực chiến cực cao.

Đặc điểm chính của nó là [cương mãnh vững chãi], [áp sát cận chiến], [một chiêu hạ gục], lực bộc phát và sức xuyên thấu đều vô cùng ấn tượng.

Dù Tần Thủ mới chỉ học được chút da lông, nhưng nhờ thể chất cường tráng hỗ trợ, việc tẩn cho mấy tên du côn này một trận vẫn dễ như trở bàn tay.

"Nói đi, ai sai bọn mày đến chặn đường tao?"

"Làm... làm người phải có đạo nghĩa giang hồ, không thể nói!"

Lục Mao trơ mắt nhìn Tần Thủ châm điếu thuốc Tiểu Tô Yên mà gã quý nhất, giận mà không dám nói, nhưng vẫn rất có khí phách kiên quyết giữ vững giới hạn của mình.

Tần Thủ "xì" một tiếng, nhả ra một ngụm khói rồi đứng dậy, mặt không cảm xúc bước về phía nhóm Lục Mao.

Ai cũng biết, chó cắn người thường không sủa.

Nhất là khi Tần Thủ lại có võ, cộng thêm cái mác người "trong giang hồ", thoắt cái Lục Mao dường như đã cảm nhận được thứ sát khí trong truyền thuyết.

Theo bản năng, gã định kéo đám đàn em lên chắn trước mặt mình, nhưng lại phát hiện bọn nó đã lùi tít ra đằng sau từ đời nào.

"Tôi nói, tôi nói... Là Lý Phàm bảo bọn tôi đến dạy dỗ anh..."

Thấy Tần Thủ đã đến sát rạt, Lục Mao chẳng còn chút khí phách nào nữa, cuống cuồng khai sạch bách kẻ chủ mưu.

Tần Thủ không nhớ mình từng đắc tội với ai tên Lý Phàm. Sau khi gặng hỏi kỹ mới biết, đối phương là một tên quản lý quèn của quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất.

Mà anh rể của Lý Phàm lại chính là Ngô Lương.

"Hóa ra là vậy..."

Tần Thủ tiện tay ném bao thuốc cho Lục Mao đang run lẩy bẩy, coi như đã hiểu rõ trò hề này là do ai giật dây.

Nghĩ lại thì cũng đúng.

Thiên hạ nhộn nhịp đều vì lợi lộc, Đồ nướng Lão Tần buôn bán đắt hàng thì người bị ảnh hưởng lớn nhất chính là quán Tuyệt Vị Tôm Hùm Đất, bọn họ không ngồi yên được cũng là chuyện bình thường.

Thế nhưng lại chỉ tìm mấy thằng du côn tép riu này đến gây sự, chứng tỏ Ngô Lương cũng chỉ là kẻ bình thường, sau lưng chẳng có thế lực lớn nào chống lưng.

Tần Thủ liếc nhìn Lục Mao đang chật vật bò dậy, khiến gã lại run bần bật, vội vã ôm bụng gượng gạo lùi về sau.

Đây chính là uy lực của đại ca "giang hồ"!

Tất nhiên, Tần Thủ cũng chẳng rảnh rỗi sinh nông nổi mà đi chơi trò nhập vai đại ca với mấy thằng nhãi ranh giữa đêm hôm thế này, mục đích chính của hắn là để tránh rắc rối về sau.

Với võ công của hắn, cộng thêm cái mác "giang hồ" kia, Ngô Lương chỉ cần không ngu thì sẽ chẳng dám giở trò bẩn với hắn nữa.

Thậm chí, bây giờ người phải lo lắng bị tìm tới tính sổ là Ngô Lương mới đúng.

"Đại ca... bọn... bọn em đi được chưa ạ?"

"Cút đi!"

"Vâng vâng vâng, bọn em cút ngay đây..."

Nhóm Lục Mao như được đại xá, cuống cuồng lảo đảo chạy biến khỏi con hẻm nhỏ, trong lòng thầm thề từ nay về sau tuyệt đối không nhận mấy cái kèo thế này nữa.

Bọn gã quả nhiên vẫn hợp với việc gõ phím solo qua mạng hơn, trò đó dù thua thì cũng chẳng gặp nguy hiểm gì...

Tâm trạng Tần Thủ lại khá tốt, làm đại ca một lần coi như được hoạt động gân cốt sau bao ngày bỏ bê, cảm giác như tìm lại được khí thế nhiệt huyết tuổi trẻ ngày trước.

Hắn hoàn toàn không bận tâm đến bà thím vừa hay đi ngang qua, khởi động lại xe đồ nướng, cất tiếng hát vang dưới bầu trời đầy sao:

"Tôi đã không làm đại ca nhiều năm rồi, tôi chỉ muốn yêu một lần thật lòng..."

....

Tại tiểu khu Lam Nguyệt, Lục Linh Chi và Tần Hoài Như đã về đến nơi trước một bước.

Vì Tần Thủ giải quyết rắc rối quá nhanh nên hai cô gái chẳng hề phát hiện ra điều gì bất thường, chào hỏi nhau một tiếng rồi ai về nhà nấy.Cất xe xong xuôi bước vào nhà, Tần Thủ vẫn nghe thấy tiếng phim hoạt hình phát ra từ tivi ngoài phòng khách.

Hai bé gái một lớn một nhỏ đang cuộn tròn ngủ ngon lành trên ghế sofa. Trên bàn trà là bát cháo bí đỏ ăn dở cùng hai đĩa thức ăn nhỏ chỉ còn lại một chút.

Đúng là trẻ con nhà nghèo thường hiểu chuyện rất sớm.

Bé Tiểu Chi hai tuổi rưỡi rất ít khi quấy khóc, còn Linh Đương năm tuổi đã biết gánh vác trách nhiệm chăm sóc em gái, vô cùng ngoan ngoãn khiến người lớn đỡ bận lòng.

"Chị Tần, chị đi rửa bát đi, để tôi bế hai đứa nhỏ vào phòng ngủ cho."

"Vậy phiền cậu nhé."

Có lẽ do mệt mỏi cả một buổi tối nên chẳng còn sức lực, Tần Hoài Như không cố tình tỏ vẻ quyến rũ hay đáng thương nữa. Cô dịu dàng cảm ơn một tiếng rồi bắt đầu dọn dẹp bát đũa.

Tần Thủ gật đầu, bế Tiểu Chi vào phòng trước. Đến lúc bế Linh Đương, hắn không cẩn thận làm cô bé giật mình tỉnh giấc.

"Ba ơi ba đừng đi... Ba không cần Linh Đương nữa sao?"

Trong cơn mơ màng, rõ ràng Linh Đương đã nhận nhầm người, cô bé ôm chặt lấy Tần Thủ không chịu buông tay.

Bên cạnh, Tiểu Chi cũng bị tiếng động làm tỉnh giấc, miệng không ngừng gọi "Ba ba, ba ba", còn giang hai tay ra đòi bế.

Tần Thủ nằm mơ cũng không ngờ mình lại bỗng dưng được làm cha thế này. Hắn vừa ôm bé Tiểu Chi đang cuống quýt vào lòng, vừa nhẹ giọng giải thích:

"Linh Đương, Tiểu Chi, chú là chú Thủ mà, đâu phải ba của các cháu."

"Hả?" Linh Đương giương đôi mắt tròn xoe nhìn kỹ lại. Ánh mắt cô bé thoáng chốc xịu xuống rồi đột nhiên lại sáng bừng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn chắc mẩm:

"Thế thì chú là ba Thủ!"

"....."

Đúng là người một nhà thì tính nết y chang nhau, cái chiêu bắt quàng làm họ này của Linh Đương chẳng kém mẹ nó Tần Hoài Như chút nào.

Tiểu Chi cũng chẳng chịu kém cạnh, học theo chị gọi "ba Thủ", đồng thời không quên rúc vào lòng hắn nũng nịu.

Tần Thủ nhức hết cả đầu, giải thích không được nên hắn cũng lười nói thêm. Chờ đến sáng mai hai đứa nhỏ ngủ dậy, tự nhiên sẽ quên mất cách xưng hô tối nay thôi.

Thế là, khi Tần Hoài Như bước vào phòng ngủ liền trông thấy một cảnh tượng vô cùng bất ngờ.

Tần Thủ ngồi ở giữa giường, tay trái tay phải ôm hai cô con gái của cô, đang kiên nhẫn kể chuyện cổ tích...

Điều khiến cô giật mình nhất chính là, con gái nhà mình lại đang gọi Tần Thủ là ba!

"Mấy đứa này!"

Tần Hoài Như ngơ ngác, tự dưng có cảm giác ba người trên giường kia mới là một gia đình, còn bản thân mình giống như người ngoài vậy.

Linh Đương và Tiểu Chi thì không nghĩ nhiều như thế, thấy mẹ vào liền vui vẻ rủ rê: "Mẹ ơi, tối nay chúng mình ngủ cùng ba Thủ có được không?"

"...."

Tần Hoài Như không nhịn được trừng mắt nhìn Tần Thủ, nghi ngờ tất cả chuyện này đều là âm mưu của hắn.

Tần Thủ khỏi phải nói là oan uổng cỡ nào: "Chị Tần, chị đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi còn đang nghi ngờ có phải chị cố ý dạy hai đứa làm thế không đấy."

"Xì... Chị đây chả thèm để mắt đến mấy cậu nhóc vắt mũi chưa sạch đâu."

Tần Hoài Như hứ một tiếng, trong lòng linh cảm có khi vấn đề lại nằm ở phía mình thật. Chẳng lẽ hai đứa nhỏ bị mình làm cho ảnh hưởng rồi?

Nhưng ngẫm lại, đây lại là chuyện tốt!

Con gái gọi Tần Thủ là ba thì mối quan hệ lại càng thêm thân thiết. Sau này cần giúp đỡ gì cứ phái hai đứa nhỏ sang nũng nịu, để xem Tần Thủ từ chối thế nào.

Tốt nhất là sau này nhận làm ba nuôi thật luôn, như thế ba mẹ con cô sẽ có chỗ dựa, không đến mức mẹ góa con côi để ai cũng có thể bắt nạt.

Tuyệt vời!

"Cậu em Tần này, nếu Linh Đương với Tiểu Chi đã quấn cậu như vậy thì vất vả nhờ cậu dỗ hai đứa một lúc nhé, chị đi tắm cái đã.""Được, chị đi đi."

Tần Thủ xua xua tay chẳng mấy bận tâm. Dỗ trẻ con ngủ là một trải nghiệm khá mới mẻ đối với hắn, khiến hắn cứ thế chìm đắm trong những tiếng khen "Ba giỏi quá" của hai đứa nhỏ.

Nửa tiếng sau, Linh Đương và Tiểu Chi không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Tần Thủ bước ra khỏi phòng, đúng lúc thấy Tần Hoài Như đang mặc váy ngủ, khom người sấy tóc. Suối tóc đen bay bay, làm lộ ra phần lớn "cảnh xuân" đẫy đà.

Dưới ánh đèn, những đường cong quyến rũ càng hiện lên rõ nét, ngập tràn vẻ gọi mời.

"Cậu em Tần, Linh Đương với Tiểu Chi ngủ rồi hả?"

Tần Hoài Như nhận ra ánh mắt của ai đó, liền thản nhiên đi tới ghế sofa ngồi xuống, che đi "món ngon" khiến người ta thèm nhỏ dãi kia.

Cô rất rõ sức hấp dẫn của bản thân, mà thanh niên trẻ tuổi thì máu nóng lại dễ bốc.

Đêm hôm khuya khoắt trai đơn gái chiếc thế này, nếu không đề phòng cẩn thận, e là hậu quả khó lường.

Nhưng rõ ràng là Tần Hoài Như đã lo xa rồi.

Tần Thủ vốn được mệnh danh là "Liễu Hạ Huệ" thời hiện đại, sao có thể làm ra mấy chuyện mờ ám đáng khinh được. Hắn chỉ "ừm" một tiếng rồi cầm quần áo sạch đi vào phòng tắm.

Đến trước cửa, hình như nhớ ra điều gì, hắn dừng bước nói:

"Chị Tần, chị ngồi ở phòng khách đợi tôi mấy phút nhé, tôi có chuyện cần bàn với chị."