"Cậu Tần này, chuyện cậu bị đám lưu manh chặn đường tối qua anh nghe nói rồi, đều do thằng em vợ khốn nạn của anh giấu anh làm bậy.
Anh đã dạy cho nó một bài học nhớ đời rồi, mong cậu người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, tha cho nó một lần..."
Tại ngã tư phố Tây Thị, Ngô Lương nhìn vẻ mặt bình thản của Tần Thủ, càng lúc càng thấy hắn thâm sâu khó lường.
Gã biết ngay mà, học sinh cấp ba bình thường làm sao vừa mở sạp đồ nướng đã phất lên như diều gặp gió thế được. Hóa ra hắn đã lăn lộn ngoài xã hội từ sớm, là một "đại ca" có số có má!
Còn về lý do tại sao vị đại ca này không tiếp tục lăn lộn giang hồ mà lại an phận đứng bán đồ nướng, điều này cũng rất dễ hiểu.
Gần một năm nay, ở huyện Bình An liên tiếp có hai tay giang hồ cộm cán bị xử bắn. Đám thanh niên trẻ tuổi bị dọa sợ, muốn "tẩy trắng" làm người lương thiện cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng lạc đà gầy còn to hơn ngựa, Tần Thủ chỉ cần tùy tiện gọi mấy thằng đàn em tới thôi cũng đủ khiến Đồ nướng Tuyệt Vị khốn đốn rồi.
Thậm chí chẳng cần gọi đàn em, chỉ riêng sức chiến đấu kinh hoàng của một mình Tần Thủ cũng đủ khiến gã nơm nớp lo sợ đến mất ăn mất ngủ.
Mẹ kiếp, một chọi năm mà còn hạ gục đối thủ trong một nốt nhạc đấy.
Đẹp trai thế này lại còn đánh đấm giỏi như vậy, sao không đi đóng phim võ thuật luôn đi, nhảy vào tranh mối buôn bán với gã làm cái quái gì không biết!
Tần Thủ rất hợp tác, bày ra phong thái của một đại ca. Hắn rít điếu thuốc, thản nhiên nghe Ngô Lương biện bạch xong xuôi mới cất giọng đều đều:
"Nói vài câu là muốn xí xóa ân oán, ông chủ Ngô thấy có dễ ăn thế không?"
"Cậu Tần bớt giận, để bày tỏ sự áy náy, đây là chút tiền bồi thường tổn thất tinh thần anh chuẩn bị cho cậu..."
Ngô Lương không hề bất ngờ trước việc Tần Thủ nhân cơ hội vòi vĩnh, thậm chí gã còn thấy thế này mới đúng chuẩn hình tượng đại ca giang hồ, liền cẩn thận đưa sang một chiếc phong bì cộm thình thịch.
Tần Thủ thản nhiên mở ra ngay trước mặt gã, đếm sơ qua cũng phải tầm 3.000 tệ, vẻ lạnh lùng trên mặt lập tức vơi đi vài phần.
"Nếu ông anh Ngô đây đã có thành ý như vậy thì lần này coi như xong. Nhưng nếu còn có lần sau..."
"Đảm bảo không có lần sau đâu! Anh về nhất định sẽ dạy dỗ lại thằng em dại dột đó đàng hoàng!"
Ngô Lương thở phào nhẹ nhõm, của đi thay người vẫn hơn là lúc nào cũng bị người ta ghim trong lòng.
Tần Thủ không ừ hử gì, dập tắt mẩu thuốc rồi búng tay một cái, mẩu thuốc lá liền bay tọt vào thùng rác cách đó không xa.
Động tác dứt khoát, ngầu lòi ấy không chỉ khiến Ngô Lương càng thêm tin tưởng vào "thân phận" của hắn, mà ngay cả Lục Nguyên Phương nãy giờ đứng nghe đến ngơ ngác cũng phải trợn tròn mắt.
"Đù má! Tần Thủ, vừa rồi mày ngầu vãi chưởng, cái thần thái với động tác đó hệt như đang đóng phim ấy! Mà vụ lưu manh chặn đường tối qua là sao thế?"
Đợi xe đồ nướng tiếp tục lăn bánh, Lục Nguyên Phương mới không nhịn được mà hỏi dồn dập đủ thứ thắc mắc, tròng kính dày cộp của hắn lóe sáng liên tục dưới ánh mặt trời.
Mới không gặp có một đêm, sao cảm giác thằng bạn thân lại như bị ai đoạt xá lần nữa rồi.
Tần Thủ cũng chẳng thèm giấu giếm, kể lại toàn bộ chuyện tối qua trên đường về nhà bị lưu manh chặn đánh. Vì lo đối phương mang theo dao rựa gây thương tích cho mình nên hắn mới giả làm đại ca giang hồ gạ đánh tay đôi, cuối cùng một chấp năm hạ gục sạch sẽ cả đám.
"Thảo nào cái lão già đó sợ mày như sợ cọp, biết thế hồi nhỏ tao cũng đi học võ với con em tao rồi..."
Lục Nguyên Phương tỏ vẻ ngưỡng mộ. Tuy hơi kinh ngạc vì sức chiến đấu của Tần Thủ lại bá đạo đến vậy, nhưng chuyện này vẫn nằm trong phạm vi hắn có thể chấp nhận được.
Bởi vì hồi cấp hai, Lục Linh Chi từng đá lật ba gã người lớn định giật đồ, khiến một người làm anh trai như hắn từ đó về sau chẳng bao giờ dám lên mặt trước em gái nữa...
Nhìn xe đồ nướng đi ngày càng xa rồi khuất hẳn khỏi tầm mắt, lúc này gã em vợ Lý Phàm nãy giờ vẫn luôn trốn ở góc khuất mới vội vã bước ra."Anh rể, chuyện giải quyết xong chưa?"
"Có anh rể chú ra tay thì chú nghĩ sao? Nói cho cùng cũng chỉ là mấy thằng ranh con thích ra oai thôi, anh nói dăm ba câu là bị xoay như chong chóng rồi."
Ngô Lương nói nhẹ bẫng, ra vẻ ta đây mưu trí hơn người, cứ như cái kẻ vừa khúm núm khom lưng xin lỗi bồi thường ban nãy không phải là gã vậy.
Lý Phàm rất biết điều, vội vàng tâng bốc dồn dập. Nỗi lo âu trong lòng lập tức tan biến sạch sẽ, nhưng lại có một chuyện khác khiến gã cứ lấn cấn mãi.
"Anh rể, thằng Tần Thủ chúng ta không dây vào nổi, vậy việc buôn bán thì tính sao? Không lẽ cứ trơ mắt nhìn doanh thu tụt dốc mãi à?"
"Cuống cái gì mà cuống, anh mày đã có tính toán cả rồi!"
Ngô Lương rút một điếu Hoàng Kim Diệp ra châm lửa, đăm đăm nhìn theo hướng Tần Thủ vừa đi khuất, trong lòng thầm nghĩ.
Thượng sách đã hỏng thì chỉ đành dùng đến trung sách và hạ sách vậy.
Một là bỏ tiền ra cải thiện hương vị đồ nướng nhà mình, hai là đẩy mạnh khuyến mãi.
Quy mô của Đồ nướng Lão Tần dù sao cũng có hạn, tôm hùm đất bán ra lại là hàng giá rẻ bình dân, không thể nào hốt trọn toàn bộ khách ở huyện Bình An được.
Một tháng tới cứ tạm thời nhịn đã, đợi Tần Thủ đi nơi khác học đại học, tiệm Đồ Nướng Tuyệt Vị sẽ lại thấy ánh mặt trời, đón chào mùa xuân thứ hai.
Biết đâu chừng những khách hàng đã quen thói ăn tôm hùm đất rồi lại tiện chân ghé qua tiệm gã tiêu tiền.
Nghĩ thế mới thấy, hóa ra Tần Thủ đang vất vả nuôi dưỡng tệp khách hàng giúp gã, vậy là gã thắng rồi!
Tần Thủ không hiểu được thế giới của mấy kẻ thích tự huyễn hoặc bản thân kia. Lái xe về đến chỗ cũ, hắn thấy mấy vị khách quen đang vây quanh Tần quả phụ ân cần hỏi han, còn Lục Linh Chi thì đang trò chuyện với Tô Dữu.
Tô Dữu?
Đúng vậy, Tô Dữu vắng bóng đã lâu đột nhiên xuất hiện tại quầy hàng. Hai bím tóc nhỏ đặc trưng kết hợp với nụ cười ngọt ngào, dù chỉ ăn mặc bình dị cũng đủ làm người ta thấy mát lòng mát dạ.
"Anh Thủ, lâu rồi không gặp, anh có nhớ em không?"
Vừa mới đỗ xe xong, Tô Dữu đã chủ động nhào vào lòng hắn ngay trước mặt bao người, nỗi tương tư hiện rõ mồn một trên mặt.
Tần Thủ không hiểu cô nàng tâm cơ này đang giở trò quỷ gì, nhưng với tư tưởng có hời ngu gì không chiếm, hắn liền siết chặt lấy thân hình thơm mềm đang định lùi ra, kéo ghì lại vào lòng.
"Chắc chắn là nhớ rồi, anh nhớ em vãi ra ấy!"
"... Anh Thủ, anh buông em ra trước đã, em còn có quà muốn tặng anh."
Tô Dữu lại bắt đầu nghiến chặt răng hàm đã lâu không nghiến, Tần Thủ quả nhiên vẫn là cái tên cục súc cầm thú đó!
Nửa tháng qua, vốn dĩ theo dự tính của cô, Tần Thủ đáng lẽ phải bám riết lấy cô không buông mới đúng.
Thế nhưng thực tế lại là, cô mà không nhắn tin thì nick QQ của Tần Thủ cũng như chết lâm sàng, chẳng có lấy một tẹo động tĩnh nào.
Hai ngày trước, cô tự cho rằng mình đã tìm ra nguyên nhân.
Tần Thủ mỗi ngày phải vất vả bán hàng đến tận nửa đêm, ban ngày lại phải đi chợ sơ chế nguyên liệu, có vẻ đúng là chẳng có mấy thời gian để yêu đương hẹn hò.
Đây chính là sơ suất của cô.
Vì thế cô quyết định thay đổi kế hoạch, cắn răng chịu đựng đồng cam cộng khổ với Tần Thủ một thời gian. Đợi đến khi tình cảm giữa hai người vượt qua được sự cám dỗ của đồng tiền, lúc đó mới có thể tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch điều giáo.
Bằng không sẽ lại giống như lần này, điều giáo chẳng xong ngược lại còn khiến bản thân ngày đêm nhung nhớ, lúc nào cũng muốn móc điện thoại ra xem có tin nhắn hay không.
Nhưng hôm nay đột kích tới tận nơi, Tô Dữu mới phát hiện ra mình đã nghĩ quá đơn giản.
Khá lắm, Lục Linh Chi - cô nàng mỹ nữ chân dài ngày ngày túc trực không rời đã đành, từ bao giờ lại lòi đâu ra một cô thiếu phụ xinh đẹp với vòng một như giấu hai quả bưởi, vòng ba như giấu cái cối xay thế này!
Thảo nào hắn chẳng mảy may để tâm tới cô, hóa ra là được mỹ nhân vây quanh đến mức vui quên lối về rồi.Tần Thủ, anh giỏi lắm!
Mặc dù trong lòng tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ngoài mặt Tô Dữu vẫn tỏ ra e thẹn vô cùng cuốn hút. Cô lách khỏi vòng tay hắn, lấy ra một chiếc bùa bình an được làm rất tinh xảo.
"Anh Thủ, đây là lần đầu em làm nên còn hơi vụng về, anh đừng chê nhé."
"Sao mà chê được, anh thích còn không kịp nữa là."
Tần Thủ để ý thấy trên ngón tay Tô Dữu vẫn còn vết kim đâm, khéo khi chiếc bùa này do chính tay cô làm thật.
Hắn vừa đưa tay ra định nhận lấy thì Tô Dữu đã cười tinh nghịch: "Anh Thủ, để em đeo cho anh!"
Chẳng để hắn có cơ hội từ chối, Tô Dữu nói xong liền nhón chân lên, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng chăm chú đeo bùa cho hắn, như một cách khẳng định vững chắc vị thế bạn gái của mình.
Chiêu này quả nhiên vô cùng công hiệu, không chỉ dập tắt ngay vài ý nghĩ vừa manh nha trong lòng Lục Linh Chi, mà còn khiến đám thực khách xung quanh ghen tị đến ê cả răng.
Trời đất ơi, đi ăn đồ nướng thôi mà cũng bị ép ăn "cơm chó" nữa!
