Logo
Chương 35: Đúng phong thái của tôi năm xưa

Tần Thủ vốn tưởng Tần quả phụ đòi khởi nghiệp chỉ là hứng chí nhất thời, chắc mẩm cô sẽ sớm bỏ cuộc.

Ngờ đâu suốt một tuần sau đó, Tần Hoài Như lại cực kỳ nghiêm túc đi khảo sát đủ loại số liệu, rảnh rỗi là lại lượn lờ trêu ghẹo mấy ông chủ sạp thật thà.

Cô dỗ ngọt mấy gã đàn ông trung niên đang buồn chán kia cứ như dỗ trẻ con, nhẹ nhàng moi được ối bí quyết và công thức trong nghề.

Đến Tần Thủ cũng phải giơ ngón tay cái, hô to một tiếng bái phục.

Ngoài ra, nhờ mẹ hắn là Trương Nhã Cầm giúp một tay, chuyện thuê nhà của Tần Hoài Như cuối cùng cũng êm xuôi.

Hai nhà ở cực kỳ gần nhau, ngay tầng trên nhà họ Tần.

Tần Thủ chẳng thể ngờ lại có chuyện trùng hợp đến thế. Tới lúc hắn nhận ra thì Tần Hoài Như đã ký xong hợp đồng, rõ ràng là định tiếp tục bám chặt lấy hắn.

Chỉ có thể nói người phụ nữ này đúng là tinh đời!

Ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến cuối tháng Bảy, thời tiết bên ngoài ngày một oi bức, sạp Đồ nướng Lão Tần mở ra cũng được hơn một tháng rồi.

Buổi sáng, sau khi chở nguyên liệu về, Tần Thủ cùng mẹ đóng chặt cửa phòng, bắt đầu hạch toán thu nhập của tháng đầu tiên.

“2650... 2800... 3500... 4200...”

Nhìn Tần Thủ cộng dồn doanh thu từng ngày, tim Trương Nhã Cầm đập thình thịch, đến cuối cùng bà không kìm được mà đứng bật cả dậy.

Bất chấp mưa nắng bán buôn suốt ba mươi ngày, doanh thu của Đồ nướng Lão Tần đã đạt tới con số khủng khiếp: 105.000 tệ!

Có thể nói là cao hơn hẳn thu nhập của khối cửa tiệm ngoài kia!

Lấy ngay Quán ăn Lão Tần của ba Tần làm ví dụ, tháng khấm khá nhất cũng chỉ nhỉnh hơn 50.000 tệ một chút.

Quan trọng nhất là vốn mở sạp đồ nướng chỉ vỏn vẹn vài nghìn tệ, tiền mặt bằng coi như bằng không, mới làm một tháng đã thu hồi cả vốn lẫn lời.

Thế này thì sau có ngốc mới đi mở tiệm, bán vỉa hè chẳng phải ngon ăn hơn à!

“Tiểu Thủ, con mau tính xem rốt cuộc nhà mình bỏ túi được bao nhiêu?”

“Để con xem... Trừ tiền nguyên liệu, nhân công, phí vệ sinh, hao hụt các thứ đi, chắc còn khoảng 48.000 tệ.”

Nhìn con số cuối cùng hiện trên máy tính, Tần Thủ cũng không khỏi nheo mắt lại.

Quả nhiên đứng đúng chiều gió thì lợn cũng biết bay. Nhờ mượn được cơn gió đông mang tên "tôm hùm đất" này, thu nhập bán sạp tháng đầu tiên của hắn đã gấp ba lần tiền lương kiếp trước rồi.

Đúng là khó tin!

Trương Nhã Cầm nghe xong lại bình tĩnh đến lạ. Ngón tay bà bấm chặt vào da thịt, chỉ sợ đây là một giấc mơ.

Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng động, lập tức khiến hai mẹ con trong nhà cảnh giác, đồng loạt quay đầu nhìn ra.

Giây tiếp theo cánh cửa mở ra, ba Tần tay xách nách mang xuất hiện trước mắt.

“Hai mẹ con đang làm gì thế?”

Tần Kiến Tân lần này về nhà không báo trước, định cho hai mẹ con một bất ngờ.

Nào ngờ hai người thấy ông chẳng những không vui mừng mà còn nhìn bằng ánh mắt đầy cảnh giác, thật khiến người ta chạnh lòng mà.

Trương Nhã Cầm chẳng thèm an ủi, thậm chí còn hiếm hoi nổi cáu:

“Lão Tần, ông về nhà thì báo trước một tiếng không được à!

Tôi với Tiểu Thủ đang chốt sổ, vừa rồi còn tưởng có thằng cướp nào định xông vào nhà đấy.”

“Thời đại nào rồi mà còn có người đi cướp...”

Ba Tần bị mắng xong lại thấy dễ chịu hơn hẳn, lầm bầm một câu rồi tò mò hỏi:

“Rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền mà làm hai mẹ con căng thẳng thế?”

“Cũng chẳng bao nhiêu, có 48.000 tệ thôi, còn chưa tới 50.000 tệ đâu.” Trương Nhã Cầm bắt đầu làm bộ làm tịch.

Tần Kiến Tân: .....Dù bản thân Tần Kiến Tân cũng từng ước tính thu nhập, nhưng khi tận tai nghe thấy con số này, ông vẫn không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Ai mà ngờ được cái sạp đồ nướng trước giờ ông chẳng thèm để mắt tới lại có thể kiếm nhiều tiền đến thế.

Biết thế này thì mở cái quán ăn làm cái quái gì nữa!

Đúng là người một nhà, hai vợ chồng nghĩ y chang nhau.

Tần Thủ đưa điếu thuốc cho Tần Kiến Tân đang thẫn thờ, trêu: “Ba, giờ thì ba yên tâm ‘cha nối nghiệp con’ rồi chứ?”

“Thằng ranh con, chả biết lớn nhỏ gì cả!”

Tần Kiến Tân châm thuốc rít một hơi thật sâu, đợi trái tim đang đập thình thịch và đôi tay run rẩy bình tĩnh lại đôi chút, ông mới rút từ trong ba lô ra một chiếc phong bì chuyển phát nhanh.

“Hôm nay còn có một chuyện vui nữa. Vừa nãy lúc về nhà tôi tình cờ gặp người đưa thư, đây là giấy báo nhập học của con trai mình này...”

“Thật á?”

Trương Nhã Cầm vội vàng cầm lấy, nhìn rõ dòng chữ to đùng “Giấy báo nhập học Học viện Khoa học Kỹ thuật Kim Lăng” in trên phong bì, mặt mày lập tức hớn hở.

Với các bậc làm cha làm mẹ, con cái đỗ đại học chắc chắn là một trong những chuyện trọng đại nhất đời.

Dù Tần Thủ chỉ đỗ đại học hệ Nhị bản, nhưng dẫu sao cũng coi như nộp được một bài thi đạt yêu cầu.

Hơn nữa, con trai bà không chỉ đỗ đại học mà còn biết tự làm ăn kiếm tiền, thế này chẳng phải ăn đứt thằng Tần Giải Thành nhà chú ba sao!

“Trưa nay nhất định phải ăn mừng một bữa ra trò! Chắc con bé Dữu Dữu cũng sắp tới rồi đấy, tôi đi mua thức ăn ngay đây!”

Trương Nhã Cầm hớn hở xách túi vải chuẩn bị ra ngoài, cả người trông như trẻ ra mấy tuổi.

Tần Thủ hơi không yên tâm dặn dò: “Mẹ này, chuyện nhà mình kiếm được tiền mẹ đừng có đi khoe khoang khắp nơi đấy nhé, kẻo người ta lại ghen ăn tức ở.”

Trương Nhã Cầm khựng bước, bất mãn quay đầu lại: “... Anh thấy mẹ giống người thích khoe mẽ lắm à?”

Giống! Quá giống luôn ấy chứ!

Hai cha con nhìn nhau rồi đồng loạt gật đầu, làm Trương Nhã Cầm tức tối quay lưng đi thẳng, bỏ lại hai người đàn ông cười ha hả.

Hơn nửa tiếng sau, ngoài cửa lại có tiếng động.

“Tôi đã bảo Dữu Dữu đến chơi đừng có mua đồ làm gì rồi mà con bé này nói thế nào cũng không nghe...”

Trương Nhã Cầm người chưa vào nhà mà tiếng cằn nhằn đã vọng vào trước, nhưng sự yêu mến và hài lòng trong từng lời nói thì khỏi phải bàn.

Tần Thủ và Tần Kiến Tân ngừng trò chuyện, nhìn ra cửa thì thấy Trương Nhã Cầm đang xách chiếc túi căng đầy thức ăn, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp tết tóc bím, trên tay đang xách túi quà.

“Lão Tần, trước đó trong điện thoại tôi bảo con bé Dữu Dữu xinh lắm ông còn không tin, giờ thì tin rồi chứ?”

“Khụ khụ... Tôi bảo không tin hồi nào!”

Tần Kiến Tân ho hắng liên tục để che giấu sự bối rối, nhưng nét kinh ngạc trong mắt lại chẳng thể giấu nổi.

Trước đây nghe Trương Nhã Cầm tâng bốc bạn gái mới của Tần Thủ xinh hơn cả Lý Tư Vũ, ông đúng là không tin lắm, chỉ nghĩ do bà thương con nên mới thiên vị như thế.

Dù sao nhan sắc của Lý Tư Vũ vốn đã thuộc hàng top rồi, làm sao thằng con ông có thể tìm được người thứ hai xinh đẹp hơn trong thời gian ngắn như thế, lại còn là học bá giỏi giang nữa chứ.

Làm như con trai mình là mị ma di động chắc.

Nay được tận mắt chứng kiến, ông mới phát hiện Trương Nhã Cầm không hề nói quá, nhan sắc của Tô Dữu quả thực chẳng kém cạnh Lý Tư Vũ chút nào!

Thằng con này quả nhiên có phong thái của mình năm xưa!

“Cháu chào chú ạ! Cháu không biết chú thích gì nên đành mua chút trà biếu chú, hy vọng chú sẽ thích...”

Tô Dữu lịch sự cất lời chào, thể hiện trọn vẹn vẻ ngoan ngoãn của một cô con dâu tương lai đến ra mắt, thế nhưng trong lòng lại âm thầm thở dài bất lực.

Mấy ngày nay, để "thu phục" Tần Thủ, ngày nào cô cũng phải ra sạp đồ nướng phụ việc, vất vả lắm mới tích cóp được chút tiền mọn này đấy!Hôm nay nhận lời đến nhà chơi, cô mới bất ngờ biết tin bố Tần Thủ cũng đã về.

Đã mang tiếng là một "gái hư" chu đáo mọi bề, cô làm sao có thể không chuẩn bị quà cho bố hắn cơ chứ, thậm chí còn không thể mua đồ quá xoàng xĩnh.

Thế là Tô Dữu đành nuốt nước mắt mua loại trà đắt tiền, chẳng những tiêu sạch bách tiền lương mà còn phải móc thêm tiền túi bù vào.

“Tần Thủ, anh cứ đợi đấy!

Đợi đến lúc tôi tán đổ được anh, nhất định sẽ bắt anh nợ máu phải trả bằng máu!”

Tô Dữu nghiến răng, trong lòng lại hung hăng ghim thêm cho Tần Thủ một món nợ!