Cảm giác rơi tự do đủ sức khiến người ta giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, làm tim co thắt, tứ chi cứng đờ và bật thét thất thanh.
Kỳ lạ thay, khi cả hai đột ngột rơi xuống, chỉ có mỗi Bi Linh hét lên thành tiếng...
Tiểu Thán, kẻ ngày thường hở chút là giật mình thon thót, vậy mà giữa thời khắc sinh tử này lại bình tĩnh đến lạ thường. Trong chớp mắt, hắn trở tay nắm chặt lấy cổ tay Bi Linh, rồi giữa không trung, chỉ dựa vào sức lực của chính mình mà kéo mạnh một cái, đưa nàng lên vị trí phía trên.
Trong lúc nguy cấp, bản năng của hắn là nâng đồng đội lên, còn bản thân cam tâm làm đệm thịt. Có thể thấy, tiểu tử này đích thực là một người tốt. Tất nhiên, nếu bên dưới là vực sâu vạn trượng thì hành động này cũng chẳng mang lại ý nghĩa gì nhiều, cùng lắm chỉ là kẻ chết trên người chết dưới mà thôi.

