Logo
Chương 301: Thương Linh luận kiếm (Hai mươi mốt) (2)

Đinh đang... Đinh đang... Tiếng chuông bất chợt vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện phiếm của hai người.

Phong Bất Giác trước sau vẫn không cất vật phẩm nhiệm vụ kia vào trong hành trang, những lúc không dùng đến, hắn chỉ để nó vào túi áo ngực bên trong. Chiếc chuông nhỏ này nếu không cố ý lắc thì sẽ không kêu, dù cho lúc đi đường có nhảy nhót vài cái cũng chẳng phát ra tiếng động. Vậy mà lúc này, chiếc chuông lại tự động vang lên.  "Ừm... Rốt cuộc cũng tìm thấy rồi sao..." Phong Bất Giác lập tức lấy chiếc chuông nhỏ ra khỏi túi áo, nắm chặt trong tay. Chiếc chuông kia như thể có sinh mệnh, không ngừng run rẩy phát ra tiếng vang. Nếu Phong Bất Giác không nắm chặt, e là vật này đã nhảy vọt khỏi lòng bàn tay hắn rồi.

Đột nhiên, một luồng hàn ý thấu xương ập tới, khiến nhiệt độ xung quanh hạ xuống mức đóng băng. Cùng lúc đó, cảnh vật xung quanh cũng đột ngột biến ảo. Cây cối, cỏ đá quanh hai người bắt đầu thoắt ẩn thoắt hiện, có cây bỗng chốc biến thành cây non, có cây lại biến mất tăm, cỏ dại và đất đá thì biến đổi cả vị trí lẫn hình dạng một cách quỷ dị.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng