Sự nhẫn nhượng cùng công lực thể hiện ra lúc nãy... đủ để thấy công phu ngoại gia của Kim thiếu hiệp đã đạt tới cực cảnh. Với tu vi nội công cỡ như Đường Sĩ Tắc, nếu bị thiếu hiệp đấm trúng một quyền, e rằng sẽ thịt nát xương tan ngay tại chỗ. Hừ... Đáng cười cho tên vắt mũi chưa sạch kia không biết nông sâu, nào hay thiếu hiệp có lòng tốt tha mạng cho hắn."
"Trí tưởng tượng của đám người giang hồ này đúng là vô cực mà... Nhìn kiểu gì ra ta đang nhường hắn vậy... Đã thế còn tự suy diễn đến tận mức này..." Tích Bộ âm thầm cạn lời. Hóa ra công phu ngoại gia luyện đến cực cảnh, chính là trong tình huống không vận nội lực, không dùng chiêu thức, cơ thể vẫn có được lực phòng ngự tương đương với một bộ giáp cấp Tinh Lương sao? Không biết người ở cảnh giới này nếu toàn lực phòng ngự thì có đỡ nổi đạn súng không nữa...
"Quá khen... Quá khen..." Tích Bộ cố gắng giữ vẻ mặt bình thản đáp lời. Nhìn tình hình trước mắt, mười phần thì đến tám chín phần là Công Tôn Lập và Sử Yên Nhiên sẽ không ra tay với hắn nữa, hắn đành tạm thời diễn tiếp: "À, độc trên người ta vẫn cần phải... ừm... điều tức một chút. Nếu hai vị không còn việc gì khác...""Ồ. Đương nhiên. Đương nhiên rồi." Công Tôn Lập đưa mắt ra hiệu cho Sử Yên Nhiên, sau đó hai người cùng nhau cáo từ rời đi.

