Bởi vậy, khi trận chiến phân định thắng bại, Ngộ Tử Tham Huyền dẫu có phần không cam lòng, nhưng trong thâm tâm đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc thất bại. Điều hắn không ngờ tới chỉ là... trong trò chơi Kinh Thảm Nhạc Viên này, khoảng cách giữa hắn và Thấp Bà lại càng bị kéo giãn thêm.
Về phía Thấp Bà, hắn cũng chẳng biểu lộ chút cảm xúc vui sướng nào, bởi vì thắng là điều hiển nhiên, là do thực lực quyết định. Tựa như một trận đấu quần vợt, hạt giống số một đánh bại hạt giống số năm ở vòng loại trực tiếp, sau trận đấu cũng chẳng thể nào tỏ ra quá đỗi nhảy nhót reo mừng. Tâm thái của Thấp Bà đại để cũng là như thế, dù cho cái giá phải trả trong quá trình chiến đấu có hơi vượt ngoài dự liệu, nhưng vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.
Ngược lại, ngay lúc này, người chơi vô danh mang ID Phong Bất Giác kia lại mang đến cho Thấp Bà một cảm giác mới mẻ đã từ rất lâu rồi chưa từng có. Bởi vì trong cuộc quyết đấu với tên tiểu tử này, hắn hoàn toàn không thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo...

