Logo
Chương 60: Sơn Trì quỷ ốc (11) (2)

Nét mặt Lạc Đức Lý Khắc lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Ngươi muốn làm gì?"

"Linh hồn của Mã Đức Lâm không muốn trở thành một phần của Ách Xá phủ, hình bóng của nàng từng thoáng hiện ra dưới hầm ngầm để cầu cứu ta." Phong Bất Giác nói: "Ta đã suy nghĩ rất kỹ... Câu 'thả ta ra ngoài' kia, hẳn không phải bảo ta giải cứu nàng khỏi quan tài, bởi vì lúc còn sống nàng đã tự thoát khỏi cỗ quan tài đó rồi." Sau khi xác nhận phản ứng của Lạc Đức Lý Khắc, hắn lại đứng dậy, mỉm cười nói: "Mã Đức Lâm muốn ta đưa xác nàng ra khỏi căn phòng này, để tránh việc ít lâu sau cũng bị căn nhà này đồng hóa giống như ngươi."Khuôn mặt Lạc Đức Lý Khắc càng lúc càng trở nên đáng sợ, diện mạo ác quỷ đã thay thế hoàn toàn những nét đặc trưng của con người: "Nhìn xung quanh ngươi xem... Ngươi định đưa nàng ra ngoài bằng cách nào?"

Phong Bất Giác nói: "Những cảnh tượng xung quanh ta thực sự tồn tại sao? Nếu căn nhà này có thể ăn thịt người nhanh đến vậy, thi thể hai người các ngươi e là sớm đã bị nhai nuốt đến cặn bã cũng chẳng còn rồi chứ?" Hắn ung dung bước tới cạnh tường, vươn tay chạm vào cái miệng máu đang nhô lên.

Những người khác đều im lặng, cũng không có ý định bước lên ngăn cản. Giọng điệu tự tin và động tác bình tĩnh của Phong Bất Giác khiến mọi người cảm thấy hắn đang vô cùng chắc chắn.

Lạc Đức Lý Khắc chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn đầy ác độc, nhưng chẳng thể làm gì được.

Bàn tay Phong Bất Giác xuyên qua những ảo ảnh máu thịt kia, chạm vào bức tường thật, một bức tường gỗ bình thường. "Quả nhiên là vậy... Ảo giác đã che đậy diện mạo thật của căn phòng này, vậy thì, bây giờ ta chỉ cần tìm..." Hắn chợt khựng lại một chút: "Ha ha, ta cũng chậm tiêu thật, còn có thể ở đâu được nữa chứ."

Phong Bất Giác bước tới góc phòng nơi Lạc Đức Lý Khắc đang đứng. Hắn lộ rõ vẻ kinh hãi, phát ra tiếng gầm gừ giận dữ. Nhưng Phong Bất Giác hoàn toàn ngó lơ u linh bán trong suốt này, bước thẳng xuyên qua người hắn, dùng tay dò mẫm bức tường phía sau Lạc Đức Lý Khắc.

Vài giây sau, Phong Bất Giác nâng hai tay lên vị trí cao hơn eo một chút, lòng bàn tay hướng về phía trước rồi gắng sức đẩy mạnh lên trên, mở tung một cánh cửa sổ.

Âm thanh hệ thống vang lên: 【Nhiệm vụ hiện tại đã thay đổi, nhiệm vụ chính tuyến đã cập nhật】.

Trong bảng nhiệm vụ, nhiệm vụ chính tuyến 【Khám phá đại ốc, tìm cách thoát khỏi dinh thự.】 rốt cuộc cũng được đánh dấu tích, xuất hiện thêm một nhiệm vụ mới: 【Phá hủy pháp trận, thoát khỏi đại ốc.】

Ánh sáng đỏ của trăng máu từ ngoài cửa sổ chiếu vào, Lạc Đức Lý Khắc vừa chạm phải thứ ánh sáng này lập tức biến mất không còn tăm hơi. Đồng thời, luồng sáng này cũng xua tan mọi ảo giác, trả lại cho căn phòng diện mạo vốn có.

Nơi này chỉ là một căn gác mái với kết cấu hoàn toàn bằng gạch và gỗ, căn bản không hề có máu thịt, xương cốt hay tóc tai gì cả. Thứ treo hai cái xác lúc nãy cũng chẳng phải ruột gan, mà là hai sợi dây thừng thô to.

Trong phòng trống không, chỉ có mặt đất ở chính giữa là khắc một pháp trận kỳ dị, đây rất có thể là hình vẽ do trò chơi ngẫu nhiên tạo ra, cũng chẳng thể nào kiểm chứng được.

Lúc này, thứ duy nhất có phần đáng sợ còn sót lại trong phòng, chỉ là cái xác vừa bị Phong Bất Giác băm nát lúc nãy.

Bốn người còn lại cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, Vương Thán Chi quệt mồ hôi lạnh đầy đầu, nói: "Hại ta thót tim nửa ngày trời, thì ra căn phòng này căn bản không thể làm hại người."

Phong Bất Giác tiến đến trước pháp trận trên mặt đất, cầm dao rạch lung tung vài đường lên đó: "Căn phòng này giống như 'phần đầu' của cả căn nhà. Người gia tộc Ách Xá sau khi chết sẽ bị đưa tới đây, giống như thức ăn 'đút' cho căn nhà lớn này vậy." Hắn liếc nhìn đống thịt nát bên cạnh: "Thi thể của họ sẽ biến mất, còn linh hồn sẽ hòa làm một với căn nhà, biến thành đủ loại thứ quỷ dị. Có lẽ những bức tượng điêu khắc vặn vẹo và mấy bức họa khó coi kia chính là vật phản chiếu của một số thành viên trong gia tộc."

Sau khi rạch nát pháp trận, hắn thu lại vũ khí rồi đứng dậy nói: "Ngoài ra... sau khi bước vào đây và nhìn thấy hai cái xác này, ta lại có chút nghi hoặc... Câu 'Hắn biết' mà Mã Đức Lâm khắc trong quan tài, chữ 'hắn' được nhắc đến có lẽ không phải là Lạc Đức Lý Khắc...""Sao cơ? Chẳng lẽ lại là nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết kia?" Long Ngạo Mân hỏi.

"Không, nhân vật chính rõ ràng vô tội, nhưng..." Phong Bất Giác đáp, "Ách Xá phủ ngoài hai vị chủ nhân ra thì vẫn còn những kẻ khác... Về điểm này, trong sách chỉ miêu tả ngắn gọn một hai câu. Ta nhớ có nhắc đến một 'gã nam bộc rón rén lén lút, lầm lì ít nói', cùng một 'tên y sư riêng có nét mặt gian xảo, vừa thấy nhân vật chính đã lộ vẻ hoảng loạn'."

"Ý ngươi là, người nhà Ách Xá rất có thể cũng là nạn nhân?" Bi Linh tiếp lời.

Phong Bất Giác đảo mắt nhìn quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, lơ đễnh đáp: "Có lẽ gia tộc Ách Xá đã bị một giáo phái kỳ quái nào đó nhắm tới, từ đó trở thành vật thí nghiệm... không, là vật tế sống. Sau khi chết, họ được dâng tế cho căn nhà này. Ai mà biết căn nhà này rốt cuộc bị làm sao chứ... Biết đâu sức mạnh của nó lại bắt nguồn từ một tà thần hư cấu nào đó không chừng."

"Bên trên." Tự Vũ chợt lên tiếng.

Phong Bất Giác lập tức ngẩng đầu lên. Trên góc trần nhà nằm nghiêng, hắn đã thấy đoạn thơ cuối cùng của Quỷ Cung.

【Giờ đây du khách bước vào thung lũng,

Nhìn qua ô cửa rợp ánh máu hồng,

Chỉ thấy bóng quỷ chập chờn ghê rợn,

Cuồng vũ theo khúc nhạc chói tai;

Như dòng Minh Hà cuồn cuộn trào dâng,

Xông qua cánh cửa cung thảm bạch,

Bầy ma đã kéo đến,

Tiếng cười điên loạn ngập tràn, chẳng còn đâu nụ cười ung dung.】

Âm thanh hệ thống liền vang lên: 【Nhiệm vụ tuyến phụ đã hoàn thành】.

Phong Bất Giác thở phào một hơi dài, cất lời: "Được rồi, giờ pháp trận cũng đã bị phá hủy. Căn nhà này chắc đã trở lại trạng thái bình thường, chúng ta sẽ sớm tìm được đường ra thôi."

"Hay là chúng ta cứ nhảy qua cửa sổ này ra ngoài cho xong, khó khăn lắm mới tìm được một lối ra mà!" Vương Thán Chi lên tiếng.

"Thế thì ngươi nhảy đi." Phong Bất Giác vác thi thể Mã Đức Lâm dưới đất lên vai, sải bước đi về phía cửa phòng: "Chúc ngươi thành công."