Sau khi nhận lời, Nhan Thời Tự nhìn vào đôi mắt trong vắt như lưu ly kia, thành khẩn nói:
"Những lời vừa nói đều là chuyện riêng của tại hạ, mong tiền bối giữ bí mật cho."
Hôm nay hắn đã nói hơi nhiều. Cổ Chu Ly quốc là chủ đề không thể tránh khỏi khi giao tiếp, nhưng chuyện "mộng cảnh" và "Vô Tướng Ấn" thực ra không cần thiết phải nói.
Vị Nữ Chân nhân tựa như tạc từ băng tuyết này, ánh mắt trống rỗng, linh đài thanh minh, quả là một người vô cùng thuần khiết.
Nàng mang một thứ ma lực khiến người ta bất giác buông bỏ lòng đề phòng.
Nữ Chân nhân nhìn hắn: "Ngươi cũng vậy."
Ánh mắt hai người chạm nhau rồi lại dời đi.
Nhan Thời Tự cười nói: "Từ giờ trở đi, Cổ Chu Ly quốc chính là bí mật của hai ta, không ai được nói ra ngoài."
Nữ Chân nhân không đáp lời, nhưng mi tâm đã thêm vài phần linh động, tựa như đóa hoa giấy vừa vương chút khói lửa nhân gian.
Nàng rút một cuốn sử thư trên giá xuống, lật nhanh kêu "xoạt xoạt", chưa tới nửa phút đã nhét cuốn sách dày cộp trở lại chỗ cũ.
Nhan Thời Tự đứng bên cạnh trợn mắt há hốc mồm: "Xem xong rồi sao?"
Nữ Chân nhân lắc đầu: "Không xem kỹ, nhưng trong sách không có bốn chữ 'Cổ Chu Ly quốc'."
Đôi mắt này là máy quét đấy à?! Nhan Thời Tự kinh ngạc: "Sao tiền bối làm được vậy?"
Giọng nói của Nữ Chân nhân phẳng lặng như nước giếng cổ: "Nguyên thần đủ mạnh là được."
"Tiền bối có thể dạy ta không?" Nhan Thời Tự hỏi.
Nàng biết gì nói nấy, ôn tồn giải thích: "Ta không nhớ pháp môn tu hành, không dạy ngươi được. Trong các môn quán tưởng pháp đương thời, tồn tư pháp của Thượng Thanh phái là huyền diệu nhất. Trong số các trực học sĩ có đạo hữu của Thượng Thanh tông, ngươi có thể đến thỉnh giáo. Ngoài ra, Nam tông thu nạp âm dương nhị khí để phản bộ nguyên thần cũng là kiệt xuất trong đạo này."
"Nếu muốn học song tu thuật, ngươi có thể thỉnh giáo Hàm Chương."
Thôi bỏ đi, Cố Hàm Chương vừa mới đuổi ta ra khỏi lớp, giờ tìm nàng học song tu, không khéo nàng lại tưởng ta muốn ngủ với nàng... Nhan Thời Tự cười khổ một tiếng:
"Để sau có cơ hội rồi tính."
Hai người không nói thêm gì nữa, tiếng lật sách trong phòng vang lên xoạt xoạt liên hồi tựa như máy đếm tiền.
Nhan Thời Tự thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn nàng. Nếu nói Cố Hàm Chương là vưu vật chốn hồng trần, thì nàng chính là tiên tử không vương khói lửa nhân gian.
Sự thanh lãnh của nàng không phải kiểu lạnh lùng cao ngạo, mà là sự thuần khiết vô ngã sau khi gột rửa hết thảy bụi trần.
Gần trưa, bụng Nhan Thời Tự đói đến kêu réo: "Tiền bối, chúng ta tìm thế này chẳng khác nào mò kim đáy bể. Sử tịch tàn khuyết không đầy đủ, rất nhiều chuyện xưa chưa từng được ghi lại. Ta nghi ngờ Cổ Chu Ly quốc vốn không hề tồn tại trong sử thư."
Nữ Chân nhân khẽ nhíu đôi mày thanh tú: "Nếu sử thư không ghi chép, ta đã chẳng có ấn tượng."
"Cho nên thông tin liên quan đến Cổ Chu Ly quốc có lẽ khá hiếm thấy. Hay là thế này, ta sẽ tìm cơ hội hỏi Sùng Chân học sĩ, còn tiền bối về hỏi Cố trực học sĩ xem sao?"
Nữ Chân nhân ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy có lý.
Nhan Thời Tự lập tức nói: "Vậy ta đến trai đường dùng bữa trước đây."
Đợi Nữ Chân nhân gật đầu, hắn xoay người bước ra cửa.
Phía sau chợt vang lên giọng nói thanh lãnh của Nữ Chân nhân: "Ta tên Cố Tịch Âm, là cái tên do Hàm Chương đặt."
Nhan Thời Tự dừng bước, đáp:
"Nhan Thời Tự, tự Bá Hành."
Cuộc gặp gỡ giữa người với người, tưởng chừng như phong vân tế hội, duyên phận đưa đẩy, nhưng thực chất lại giống như chương mở đầu của cuốn sử thư, trước khi đặt bút đã sớm được định đoạt.
......
Dùng xong bữa trưa, Nhan Thời Tự đặt cuốn 《U Quái Chí》 mượn được lên bàn, rồi đi tới đan thất bái phỏng Luyện Dương Tử.Luyện Dương Tử đang thổ nạp tĩnh tọa trong phòng. Sau khi chào hỏi một tiếng, Nhan Thời Tự bước vào đan thất quét tước, dọn dẹp tro than, lau chùi vách trong đan lô.
Sau đó lại múc nước đổ đầy vại nước ngoài sân.
Làm xong việc, hắn không rời đi ngay mà khoanh chân ngồi lên bồ đoàn trước đan lô, cầm lấy cuốn sách đặt trên bàn trà.
Tên sách: 《Đan Kinh Sơ Giải》.
Đây là điển tịch nhập môn luyện đan thuật của Đan Đỉnh phái, là sách cơ bản, hiển nhiên là để cho hắn đọc.
Nhan Thời Tự lật xem một lát, nội dung bên trong không chứa đan phương, toàn là dược lý và những điều cần lưu ý khi luyện đan. Kiến thức vô cùng tạp nham, chẳng có chút gì huyền diệu, ngược lại còn giống mấy môn học liên quan đến bào chế thuốc ở kiếp trước.
"Ba năm cơ bản, năm năm nhập môn. Luyện đan thuật cũng giống như Mặc thuật, đều là đồng tử công cả. Vẫn là song tu tốt hơn, song tu không phiền não."
May mà cơ thể này còn trẻ, trí nhớ siêu phàm, lại thêm tâm trí già dặn, nên việc lĩnh hội tự nhiên làm ít công nhiều.
Hắn cố gắng ghi nhớ nội dung trong sách, không cầu hiểu sâu.
Mãi cho đến gần Thìn thời, Luyện Dương Tử vẫn chưa bước ra.
Nhan Thời Tự dừng bước trước tĩnh thất, cao giọng nói: "Trực học sĩ, ta về trước đây."
Hai tiết học buổi chiều giảng về âm dương đại đạo và thuật số.
Về âm dương chi đạo và toán thuật, các học tử vốn đã sớm dung hội quán thông, nhưng âm dương thuật số lại diễn sinh ra 《Quái Thư》, 《Mệnh Thư》, 《Độn Giáp》, 《Ngũ Hành》... khiến đám học tử vừa nghe giảng đã im thin thít, chẳng ai dám ho he một lời.
Hoàng Phủ Dật ghé sát tai Nhan Thời Tự, thở ngắn than dài:
"Trước đây ta luôn ảo tưởng có thể dung hợp bách gia chi thuật, vừa bước chân ra giang hồ đã thiên hạ vô địch. Các lộ thiếu hiệp thấy ta liền cúi đầu bái lạy, chúng tiên tử thấy ta liền chủ động ôm ấp hiến dâng, đám tử y hồng y trong triều đình thì chấn kinh trước tài hoa của ta."
Nhan Thời Tự liếc hắn một cái: "Ảo tưởng hồi mười ba tuổi à?"
"Cũng tầm đó, sao ngươi biết?" Hoàng Phủ Dật nói nhỏ: "Sau này mới phát hiện ra, dù có dốc cạn mấy chục năm quang âm, chỉ cần dung hội quán thông được nhất gia chi thuật thì đã là thiên tài rồi."
"Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?"
"Ta quyết định chủ công song tu."
Hai tiết buổi chiều là môn tự chọn, chỉ cầu hiểu sơ qua chứ không đòi hỏi tinh thông.
Cố Hàm Chương dùng khóe mắt liếc hai người bọn họ mấy lần, nhưng không nổi giận.
Khó khăn lắm mới chờ được đến lúc tan học. Trời vừa sập tối, Nhan Thời Tự đã trèo tường chuồn đến Kim Hà quán.
