Vong Chân đạo trưởng quả là người thành thật, nếu đổi lại là đệ tử Sùng Chân phái khác, e là đã cắn răng khẳng định Lý Huyền đắc đạo thành tiên rồi! Nhan Thời Tự thầm nghĩ trong lòng.
Đợi tiếng ồn ào lắng xuống, Vong Chân đạo trưởng tiếp tục giảng về lịch sử thời Minh Tông. Ông giảng một mạch đến đoạn loạn tam vương bùng nổ, Minh Tông và thái tử bỏ mạng dưới sự truy sát của phản quân.
Sau cái chết của Minh Tông và thái tử, triều đình như rắn mất đầu, một cuộc nội loạn lập tức bùng nổ.
Quần thần do Tả tướng đứng đầu vốn muốn ủng lập đích tử của thái tử lên kế thừa đại thống.
Nào ngờ, người em trai thứ mười sáu của Minh Tông là Cảnh Vương, dưới sự phò tá của võ trạng nguyên Vi Phá Tặc đã xưng đế. Hắn từng bước thu phục lại giang sơn, cuối cùng dẹp yên loạn tam vương.
Vị Cảnh Vương này chính là Hiển Tông sau này. Sau khi giành lại Trường An, hắn thẳng tay đàn áp, tàn sát con cháu cùng thân tín của Minh Tông và thái tử, gần như diệt tuyệt toàn bộ huyết mạch của huynh trưởng. Việc này khiến cho hàng loạt năng nhân dị sĩ phải bỏ trốn, nương tựa vào các phiên trấn.
Nghe đến đây, trong đầu Nhan Thời Tự chợt lóe lên một tia sáng. Hắn đột nhiên nghĩ đến thái độ mập mờ của Sùng Chân phái đối với Minh Tông nhật quỹ.
Liệu có phải mọi chuyện đều bắt nguồn từ đây?
Nhật quỹ có liên quan mật thiết đến quốc khố của Minh Tông, vậy mà Sùng Chân phái lại không muốn giao ra.
Theo góc nhìn của lão nho sinh thì Sùng Chân phái và bè lũ hoạn quan có thế như nước với lửa. Nhưng nếu nghiên cứu kỹ sử thư, sẽ phát hiện thời kỳ huy hoàng nhất của đạo môn chính là vào giai đoạn đầu triều Minh Tông.
Sau khi Hiển Tông lên ngôi, hắn gần như đã tàn sát sạch sẽ huyết mạch của Minh Tông.
Sùng Chân phái đối với huyết mạch hoàng thất đương triều bây giờ, e là cũng chẳng có thái độ tốt đẹp gì.
"Đọc sử quả nhiên vẫn có ích, lúc nào rảnh rỗi phải dành thời gian nghiên cứu kỹ Quốc Sử mới được."
Mặt trời ngả bóng về tây, màn đêm dần buông xuống.Nhan Thời Tự cõng hòm sách trở về học xá. Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi giấu tụ tiễn lên xà nhà, nhét ống mực xuống dưới thùng vệ sinh, còn đoản đao thì đường hoàng cất vào trong tủ áo.
Đại Thánh quốc vốn sùng võ, chuyện học tử mang theo chủy thủ, đoản đao phòng thân là lẽ thường tình.
Chỉ cần giấu kỹ hai thứ này, dù có kẻ lẻn vào phòng, nhất thời cũng không thể nào tìm ra được.
Lại thêm Tuyết Y đậu trên cây hòe cảnh giới, cơ bản là an toàn.
Hoàng Phủ Dật ôm cuốn "Càn Khôn Đồng Khế Thiên" trong lòng, hớn hở bước ra: "Hôm nay không phải học kiếm với Diệp Trực học sĩ, ta đến Kim Hà quán trước đây. Có song tu bí thuật hỗ trợ, lo gì kiếm đạo không thành."
Nhan Thời Tự liếc nhìn sắc trời: "Không đợi trời tối à?"
Hoàng Phủ Dật xua tay: "Thư lại ở tiền viện ta đã đút lót xong xuôi cả rồi, chỉ cần không ngang nhiên đi ra khỏi học quán, bọn họ sẽ nhắm mắt làm ngơ thôi."
Quả nhiên vẫn là sức mạnh đồng tiền dễ dùng... Nhan Thời Tự thầm cảm khái.
Hoàng Phủ Dật vừa đi khuất, Nhan Thời Tự và Cao Mệ hòa thượng đưa mắt nhìn nhau: "Cao huynh, ta là người có thể diện, ta phải đợi trời tối."
Cao Mệ hòa thượng gật đầu: "Ta cũng thế."
......
Trời vừa chập tối, Nhan Thời Tự đã vượt tường vào hậu viện, rồi lẻn vào viện tử của A Yến.
Hai chân vừa chạm đất, từ cửa sổ gian nhà bên đã thò ra một khuôn mặt dữ tợn đầy thịt, rõ ràng là vị kiện ẩu ngày trước từng đặt mộc thuẫn ở cửa hậu viện.
Nàng liếc nhìn Nhan Thời Tự, vẻ mặt không chút cảm xúc rụt đầu vào trong.
Nhan Thời Tự đi thẳng tới đẩy cửa khuê phòng của A Yến. Trong tiểu sảnh ánh nến sáng tỏ, A Yến đang ngồi một mình bên bàn dùng bữa.
Bình dân Đại Thánh quốc quá trưa là không ăn nữa, nhưng nhà giàu sang phú quý thì một ngày đủ ba bữa, không sót bữa nào.
Trên bàn bày sẵn hai bộ bát đũa.
Nhan Thời Tự tự nhiên ngồi xuống, gắp một cái đùi gà lên gặm, hỏi: "Có thu hoạch gì không?"
A Yến nhai kỹ nuốt chậm, đáp:
"Lý Ngạn Trinh không liên quan đến án mạng ở Đạo Học quán, hắn cũng chẳng phải đồng mưu của hung thủ, chỉ là một quan quý tử đệ bình thường. Ta còn chưa thèm dùng hình, mới hù dọa một phen mà hắn đã sợ đến mức tè ra quần rồi."
Nhan Thời Tự gắp cho nàng một miếng tuyết anh nhi: "Nói tiếp đi."
A Yến lườm hắn một cái: "Lúc ăn không nói chuyện, lúc ngủ không lên tiếng, rốt cuộc ngươi muốn ta ăn hay muốn ta nói đây?"
Nhan Thời Tự làm bộ muốn gắp miếng tuyết anh nhi lại, liền bị nàng dùng đũa gạt phắt ra.
"Hắn có thể vượt qua Kinh thần trận, lại hèn nhát vô dụng như thế, ta phán đoán thân phận hắn không có vấn đề gì." A Yến cắn từng miếng nhỏ tuyết anh nhi: "Còn về việc tại sao hắn lại đưa ra đề nghị trước điện, ban đầu, Lý Ngạn Trinh khăng khăng nói là để tra xét thiếu sót. Bị quất vài roi, hắn mới khai là nghe hảo hữu đồng môn Bùi Diễn nhắc tới, thấy có lý nên mới làm theo."
Bùi Diễn?
Trong đầu Nhan Thời Tự chợt hiện lên một khuôn mặt nho nhã lịch sự, là một giáp đẳng học tử, đồng thời cũng là một trong những thành viên thuộc nhóm nhỏ của Lý Ngạn Trinh.
"Chỉ thế thôi sao?"
"Hết rồi." A Yến bất đắc dĩ đáp: "Là do ngươi thần hồn nát thần tính thôi, chứ ta chẳng nhìn ra vấn đề gì cả."
Ngươi đương nhiên không nhìn ra, bởi vì thông tin ta đưa cho ngươi đâu có đầy đủ! Nhan Thời Tự không cho rằng chuyện này chỉ là trùng hợp.
Giết Hạ Tư Tề, sau đó mượn Kinh thần trận để tìm ra hắn, đây rõ ràng là một chuỗi tổ hợp quyền liên hoàn.
"Đã điều tra Bùi Diễn chưa?"
"Bùi thị là danh môn vọng tộc, nhưng nhánh của Bùi Diễn chỉ là sơ tông. Bản thân hắn cũng không có gì đặc biệt, thời gian lại quá ngắn, chưa tra ra được nhiều thứ."
Sơ tông của môn phiệt thế gia, nói trắng ra chính là bàng chi, tài lực và địa vị cũng chỉ ngang ngửa một tên tiểu địa chủ, chẳng có gì to tát.
Nhan Thời Tự lùa cơm vào miệng, che giấu hoàn hảo tia sát ý xẹt qua nơi đáy mắt, lên tiếng: "Ta phải về học quán một chuyến."Ánh mắt A Yến thoáng qua tia thất vọng: "Ngươi nghĩ hắn chính là hung thủ đứng sau sao? Cho dù là vậy, cũng nên tính toán lâu dài."
"Nếu muốn động thủ, đêm nay là thời cơ tốt nhất." Nhan Thời Tự trầm giọng nói.
"Vì sao?" A Yến nhíu mày.
Ánh nến bập bùng phản chiếu trong đáy mắt Nhan Thời Tự: "Bởi vì cái đêm lẻn vào tàng trân các, hắn không hề xuất hiện."
