Tô Nghiệp nhìn cơ hội rút từ điều duy nhất còn sót lại, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn.
Cảm giác này giống hệt như lúc rút thẻ bài, luôn đinh ninh lần tới nhất định sẽ xuất kim, không rút thì cả người bứt rứt khó chịu.
Tô Nghiệp lúc này chính là như vậy.
"Thôi bỏ đi, cứ đợi hút chút phúc khí rồi tính tiếp, không cần vội." Tô Nghiệp vươn vai đứng dậy khỏi ghế sô pha, đưa mắt nhìn ra bức tường thành vàng óng ngoài cửa sổ.

