Chương 087: Ishtar bug!
Bên phía khoa kỹ nghiên cứu sở.
Hi Nguyệt và Liễu Phi đều đang ở đây, hơn nữa còn hòa hợp hơn Tô Nghiệp tưởng tượng rất nhiều.
“Đế hoàng, đây là nhà máy sản xuất thủy tinh tự động ngài cần.” Hi Nguyệt trực tiếp đưa một phần đồ chỉ cho Tô Nghiệp.
Tô Nghiệp nhìn lướt qua. Đó là một phần đồ chỉ màu trắng, sau đó hắn liền cất đi.
“Các ngươi trò chuyện thế nào rồi?” Tô Nghiệp nhìn Hi Nguyệt và Liễu Phi, hỏi.
“Đế hoàng, bọn ta trò chuyện rất ổn.” Liễu Phi mỉm cười đáp, sau đó lại nhìn sang Lilith, trong mắt ánh lên vài phần khác lạ cùng vẻ tò mò dò xét.
Lilith cũng nhìn về phía Liễu Phi, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy nguy hiểm.
“Ta hỏi các ngươi một chuyện. Nếu có một khoa kỹ thế giới để các ngươi toàn quyền chi phối, các ngươi sẽ làm gì?” Tô Nghiệp nhìn Hi Nguyệt và Liễu Phi, nói.
“Khai thác, cải tạo!”
“Thí nghiệm, nghiên cứu!”
Hi Nguyệt và Liễu Phi đồng thanh đáp.
Tô Nghiệp nhướng mày, sau đó gật đầu: “Nếu đã vậy, các ngươi đi theo ta.”
“Lilith, đi tập hợp nguyên tội đọa thiên sứ quân đoàn. Phải rồi, gọi cả đọa thiên sứ quân đoàn và Ishtar cùng đi.” Tô Nghiệp nói với Lilith.
“Tuân lệnh, Thần Hoàng.” Lilith liếc nhìn Liễu Phi và Hi Nguyệt một cái, rồi xoay người đi tập kết nguyên tội đọa thiên sứ quân đoàn, đồng thời báo cho Ishtar.
Lúc này, Tô Nghiệp mới nhìn về phía Hi Nguyệt và Liễu Phi.
“Là thế này, dưới trướng ta có một thế giới. Đó là một thế giới khoa kỹ bị hủy diệt. Nguyên nhân bị hủy diệt vẫn chưa rõ, nhưng toàn bộ sinh vật bên trong đều đã dị biến thành một dạng sinh vật máu thịt nào đó.” Nói đến đây, Tô Nghiệp dừng lại một thoáng.
“Lần này ta đưa các ngươi đi, chính là để các ngươi quyết định phải khai thác thế giới ấy ra sao. Tương lai của nó sẽ biến thành bộ dạng gì, đều do các ngươi định đoạt. Bây giờ còn vấn đề gì không?” Tô Nghiệp nhìn Liễu Phi và Hi Nguyệt.
“Nói cách khác, đế hoàng muốn tận dụng toàn bộ tài nguyên của thế giới đó?” Hi Nguyệt lên tiếng.
“Đúng vậy.” Tô Nghiệp gật đầu.
Dưới trướng hắn, ngoài Hi Nguyệt và Liễu Phi ra, tất cả đều là võ tướng.
Bởi vậy, chuyện khai thác thế giới kia, đương nhiên phải giao cho Hi Nguyệt và Liễu Phi.
“Ta lại khá hứng thú với đám sinh vật máu thịt biến dị mà đế hoàng nhắc tới. Là virus, hay do nguyên nhân nào khác gây ra?” Liễu Phi nói, giọng mang theo vài phần hưng phấn.
Tô Nghiệp không đáp, chỉ nhìn Hi Nguyệt và Liễu Phi.
“Đế hoàng, rốt cuộc phải nghiên cứu và khai phá thế nào, vẫn cần đích thân đến thế giới đó xem qua mới biết được.” Hi Nguyệt trầm giọng nói.
“Được, vậy bây giờ chúng ta đi.” Tô Nghiệp nói với Liễu Phi và Hi Nguyệt.
Hắn trực tiếp dẫn hai nàng rời khỏi khoa kỹ nghiên cứu sở, đi tới bãi cỏ.
Lilith và Ishtar đã tập kết xong quân đoàn của mình.
“Chi nguyên chi môn số 1, mở!” Giọng Tô Nghiệp vang lên.
Một tòa chi nguyên chi môn hiện ra trước mặt hắn.
Lilith và Ishtar đi tới trước mặt Tô Nghiệp: “Thần Hoàng, bọn ta vào trước.”
Tô Nghiệp gật đầu. Liễu Phi và Hi Nguyệt nhìn chi nguyên chi môn trước mắt, trong mắt đều lộ ra vẻ khác lạ. Là nghiên cứu khoa học đơn vị anh hùng, các nàng vô cùng tò mò với chi nguyên chi môn, bản năng muốn tìm hiểu rốt cuộc nguyên lý vận hành của nó là gì.Tô Nghiệp gật đầu, Lilith và Ishtar mỗi người dẫn theo quân đoàn của mình, trực tiếp tiến vào hắc thiết khoa kỹ thứ nguyên số 1.
Chẳng bao lâu sau, Lilith đã quay trở lại.
“Thần Hoàng, đã an toàn.” Lilith bẩm với Tô Nghiệp.
“Đi thôi.” Tô Nghiệp nói với Liễu Phi và Hi Nguyệt một tiếng rồi trực tiếp bước vào chi nguyên chi môn.
Sau cơn choáng váng ngắn ngủi, Tô Nghiệp nhìn vùng đất cháy đen dưới chân. Đây chính là nơi liệt phùng chi môn mở ra lần trước. Thông đạo do chi nguyên chi môn mở ra không hề ngẫu nhiên, mà luôn nối đến nơi hắn từng đặt chân tới trong thế giới này.
Lần trước tới đây, Tô Nghiệp cũng chỉ quanh quẩn vài vòng ở chỗ này, cho nên lần này chi nguyên chi môn mở ra, tự nhiên vẫn là nơi cũ.
Chỉ cần có chi nguyên chi môn, hễ là nơi Tô Nghiệp từng đi qua, hắn đều có thể trực tiếp mở cổng, đến thẳng nơi đó.
Trong phạm vi ngàn mét, mặt đất cháy đen một màu, rõ ràng vẫn còn lưu lại dấu vết do Panjiliya và các nàng để lại lần trước.
Cách đó không xa có vài cỗ thi thể huyết nhục dị biến nằm ngổn ngang, hiển nhiên đã bị Lilith và các nàng tiện tay quét sạch.
Trong mắt Liễu Phi ánh lên một tia nóng rực, nàng bước tới, không vội chạm vào mà ngồi xổm trước thi thể, chăm chú quan sát những xác chết huyết nhục dị biến ấy.
“Nếu xét theo góc độ sinh vật học, những thứ này đáng lẽ đã chết từ lâu rồi. Rốt cuộc thứ gì đang chống đỡ cho chúng vận động?”
“Virus ư? Hay là một thứ gì khác? Nhưng nhìn qua thì dường như không phải do virus gây ra. Đáng tiếc nơi này không có phòng thí nghiệm thích hợp, nếu không ta có thể nghiên cứu cho ra ngô ra khoai.” Liễu Phi nói, giọng đầy tiếc nuối.
Hi Nguyệt thì chẳng hề có chút cảm xúc nào với mấy cỗ thi thể dị biến này.
“Ishtar, ngươi còn nhớ nơi từng phát hiện ra tòa huyết nhục chi thành đó chứ?” Tô Nghiệp nhìn Ishtar hỏi.
“Vẫn nhớ, Thần Hoàng.” Giọng Ishtar vang lên.
“Đi thôi, tới đó xem một chuyến. Lúc này, nơi đó hẳn đã không còn đủ sức uy hiếp ngươi nữa.” Tô Nghiệp mỉm cười nhìn Ishtar.
Ishtar khẽ gật đầu.
Liễu Phi và Hi Nguyệt thì mỗi người được một đọa lạc thiên sứ ôm lấy, cùng bay về phía huyết nhục chi thành.
Còn Tô Nghiệp ư? Hắn thì được Lilith bế lên, hơn nữa còn là ôm kiểu công chúa.
Chẳng mấy chốc, một tòa huyết nhục nhuyễn động chi thành đã hiện ra trước mắt Tô Nghiệp.
Cả tòa thành giờ đã hóa thành một biển máu thịt vô tận, không ngừng ngọ nguậy, trông như vẫn còn đang lan rộng ra bên ngoài.
“Lilith, Ishtar, các ngươi có cảm nhận được gì không?” Tô Nghiệp hỏi hai nàng.
Lilith và Ishtar đồng thời nhìn về phía tòa huyết nhục nhuyễn động chi thành kia.
“Ác ý... hoặc nên nói là một loại lực lượng hủ hóa, nằm sâu trong lòng tòa huyết nhục chi thành đó.” Lilith chậm rãi nói.
“Trước tiên hạ chúng ta xuống đã. Ngọn núi bên kia chỉ cần dọn dẹp qua là được, như vậy vừa hay có thể nhìn rõ toàn cảnh tòa huyết nhục chi thành này.” Tô Nghiệp nói với Lilith và Ishtar.
Lilith liếc nhìn Ishtar, ý hỏi là ngươi ra tay hay để ta?
“Để ta.” Giọng Ishtar vang lên. Trong tay nàng, một thanh chiến nhận thon dài chợt hiện ra.
Nguyên Sơ Chi Ám Nhận!
Quang mang thuần đen nhanh chóng hội tụ trên lưỡi nhận.
Một màu đen cực hạn hiện ra, đến cả ánh sáng xung quanh cũng gần như bị nuốt chửng, vặn vẹo.
“Khai!!!” Giọng Ishtar chấn vang.
Trên chiến nhận, hắc quang vô tận bỗng bùng lên, tựa cột trụ chống trời, theo cú vung tay của Ishtar mà bạo phát.Cột sáng đen quét ngang, cả ngọn núi lập tức bị nó xóa sổ.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có sự tịch diệt vô thanh đáng sợ đến cực điểm.
Ngọn núi vốn cao vút kia bị Ishtar chém phăng làm đôi, hắc quang nuốt chửng phần đỉnh núi, khiến ngọn núi dốc đứng ban đầu hóa thành một bình đài phẳng lì như gương.
Nguyên tội đọa thiên sứ và thuần huyết đọa thiên sứ lần lượt hạ xuống trên bình đài ấy.
Tô Nghiệp nhìn Ishtar chỉ bằng một đao đã san phẳng cả ngọn núi, vậy mà sắc mặt không đổi, hơi thở vẫn bình ổn, bất giác tặc lưỡi mấy tiếng. Xem ra hắn vẫn quá xem nhẹ thực lực của binh chủng dưới trướng mình.
Hoặc phải nói là thực lực của đơn vị anh hùng.
Với công kích bậc này, Ishtar ở cấp bậc bạch ngân nhị tinh hoàn toàn có thể liên tục oanh kích cho đến khi địch nhân chết hẳn. Nguyên nhân cũng rất đơn giản: quang hoàn của Trấn Thế Trường Thành, cộng thêm vô hạn hỏa lực.
Hai thứ ấy đã tạo ra một bug gần như vô giải. Nói thẳng ra thì tốc độ ma lực Ishtar tiêu hao còn không theo kịp tốc độ tự khôi phục của nàng.
