Năm tháng thoi đưa, đến khi Trương Tiên nghe tin Nam Cung Dao vết thương chưa lành đã tự ý rời khỏi tông môn, thì đã là chuyện của một tháng sau.
"Quả nhiên đủ tàn nhẫn, tàn nhẫn với cả chính mình!" Trương Tiên thầm nghĩ, trong mắt lóe lên một tia tiếc nuối.
Trọng thương chưa lành, căn cơ tổn hao mà vẫn dám mạo hiểm trốn khỏi tông môn, đây không thể nghi ngờ là một nước cờ hiểm. Có điều, việc này quả thực đã làm xáo trộn kế hoạch tìm cơ hội nhổ cỏ tận gốc của hắn.
"Coi như nàng ta chạy nhanh, lần sau gặp lại, chẳng biết sẽ là lúc nào nữa."

