Lâm Nhân Nhân đứng cạnh cũng gật đầu phụ họa, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ âu lo, khẽ nói: "Phải đó ca ca, cho dù huynh phúc lớn mạng lớn, cũng nên nghĩ cho muội và sư tôn chứ. Những ngày qua sư tôn lo lắng đến mức đứng ngồi không yên, ngay cả tu luyện cũng không thể tĩnh tâm, đã vậy lúc chạm mặt chưởng giáo còn bị mắng cho một trận."
"Cái gì? Mụ già kia đến rồi sao, mụ ta còn dám mắng sư tôn?!" Trương Tiên vốn chẳng có chút thiện cảm nào với vị chưởng giáo Vân Miểu tông kia.
Lý Phất Hy vội vàng xua tay: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Nay thế lực tà ma đang lớn mạnh, Hạ hoàng đã ban chiếu lệnh khẩn cấp, một số vị lão tổ của các đại tông môn đều đã xuất quan, tề tựu tại Nam Đô, chưởng giáo cũng đích thân tới đây. Tình thế nguy cấp, bà ấy tất nhiên sẽ nghiêm khắc hơn chút."
Nàng khựng lại một lát, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Trương Tiên: "Chuyến này ngươi đi Bồng Lai, có gặp được Tô trưởng lão và Thái thượng trưởng lão không?"

