Ta tên Trần Lục.
Một cái tên quê mùa bám đầy mùi bùn đất, hệt như ngôi làng nhỏ nằm lọt thỏm trong khe núi nơi ta sinh ra: nghèo nàn, hẻo lánh, liếc mắt một cái đã nhìn thấu đến tận cùng.
Phụ mẫu đều là phàm nhân, trên ta có ba tỷ tỷ, hai ca ca, thế nên ta được gọi là Trần Lục.

