Đến chiều ngày thứ ba, Hạ Thừa Nghiên lại lững thững bước tới. Nhìn lớp cấm chế vẫn vững vàng như cũ, hắn rốt cuộc không nhịn được mà bắt đầu hoài nghi nhân sinh: Thế này cũng quá biến thái rồi đấy.
Ngay lúc thế giới quan của hắn sắp vỡ vụn để đúc lại từ đầu——
"Cạch."
Cửa khoang thuyền của Lâm Nhân Nhân mở ra.

