Ta tên Tống Bắc Xuyên.
Huyền Thạch phái ư? Một môn phái nhỏ bé cỡ chừng bàn tay, phụ mẫu ta chỉ là những đệ tử vô danh trong đó. Ta thậm chí còn chưa kịp thực sự hiểu rõ họ thì họ đã bỏ mạng. Nghe nói là bị một tên tà tu đi ngang qua tiện tay giết chết, hệt như bóp chết hai con kiến.
Chẳng bao lâu sau, cả Huyền Thạch phái cũng bị diệt môn, gà chó không tha. Vận khí ta tốt, hôm đó lẻn vào thành chơi, lúc trở về chỉ thấy một mảnh đất cháy đen cùng tay chân đứt lìa vương vãi khắp nơi.
Phụ mẫu chẳng để lại cho ta thứ gì, chỉ có vài viên hạ phẩm linh thạch, một cuốn "Dẫn khí quyết" nhan nhản ngoài đường, cùng một cuốn "Liễm tức thuật" mà chính họ cũng luyện không thông. Cũng tốt, thế là đủ dùng rồi. Từ ngày đó, ta liền hiểu ra, trên đời này chẳng thể dựa dẫm vào ai, kẻ duy nhất có thể nương tựa chỉ có bản thân mình.

