Logo
Chương 30: Ngươi tưởng ngươi là Dương Quá chắc?

Ngày hôm sau, Trương Tiên rảnh rỗi đến phát chán, còn Lâm Nhân Nhân vẫn đang chuyên tâm luyện chế món pháp khí bảo bối của nàng.

Giá mà có thêm chút thiên tài địa bảo cỡ như thăng tiên thảo thì tốt biết mấy. Trương Tiên liên lạc với Vân Tê, đồng thời báo rằng mình vẫn còn một lô pháp khí thượng phẩm cần bán.

Hết cách rồi, hệ thống cho quá nhiều. Hơn nữa, vụ đấu giá thăng tiên thảo vừa qua quả thực đã ngốn của hắn không ít gia sản.

Chỗ Lâm Nhân Nhân đã bị hắn nhồi nhét đầy ắp đồ đạc, không thể tặng thêm để nhận phản hồi được nữa. Lúc này, người duy nhất có thể giúp hắn kiếm phản hồi chỉ còn mỗi tiểu loli Vân Chẩm Nhi, nhưng vô duyên vô cớ mang đồ đi tặng thì kỳ cục quá.

Nghĩ đến đây, Trương Tiên bèn đứng dậy, một mình đi ra ngoài.

Hắn ghé qua khu đông thành ăn một xửng bánh bao trứ danh trước, sau đó mới đến trung tâm thành dạo quanh khu chợ dưới chân Cửu Tầng Lưu Ly tháp.

Nghe đồn mấy kẻ xuyên không khác thường hay nhặt được kỳ trân dị bảo ở mấy khu chợ kiểu này, Trương Tiên cũng muốn tới thử vận may xem sao.

......

Dạo này Dương Phá Tiêu đang rất phiền muộn. Việc vuột mất thăng tiên thảo trong buổi đấu giá đã làm đảo lộn toàn bộ kế hoạch của hắn, khiến hắn vô cùng không cam lòng.

Hắn bày một sạp hàng ở khu chợ trong Ngọc Kinh thành để bán đan dược, đồng thời dựng thêm một tấm bảng đen với dòng chữ: "Thu mua các loại thiên tài địa bảo, bao gồm cả thăng tiên thảo".

Suốt mấy ngày liền chẳng thu hoạch được gì, ngược lại, đan dược do hắn luyện chế thì bán được vài viên.

Hôm nay đã là ngày cuối cùng lưu lại Vân Kinh thành, sư phụ Long Chỉ vẫn đang ngồi tĩnh tọa yên lặng ở phía sau hắn.

Haizz, trong mắt sư phụ quả nhiên chỉ có kiếm.

Dương Phá Tiêu cười tự giễu, bản thân đang ảo tưởng cái gì thế này? Ở cái chợ tồi tàn này thì thu mua được thiên tài địa bảo gì chứ, có phải đang viết tiểu thuyết đâu.

Đúng lúc này, một người thu liễm khí tức bước tới trước sạp hàng. Kẻ đó chỉ vào một viên đan dược trên sạp, cất tiếng hỏi: "Viên diên thọ đan này bán thế nào?"

Dương Phá Tiêu liếc nhìn người nọ một cái. Gương mặt đối phương mờ ảo, trên người còn đeo pháp khí ngăn cách thần thức dò xét. Thể loại tu sĩ không muốn người khác biết thân phận như thế này có rất nhiều, nên hắn cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm, đáp gọn: "Một ngàn linh thạch trung phẩm."

"Ồ, công dụng ra sao? Tu sĩ trúc cơ kỳ uống vào có hiệu quả không?"

Giữ vững nguyên tắc "khách hàng là thượng đế", Dương Phá Tiêu kiên nhẫn giải thích: "Phàm nhân uống vào có thể kéo dài trăm năm tuổi thọ, nhưng tu sĩ dùng thì hiệu quả sẽ giảm mạnh. Thông thường, tu sĩ luyện khí kỳ có thể tăng thêm mười năm tuổi thọ, trúc cơ kỳ thì đại khái chỉ được khoảng một năm, cảnh giới cao hơn nữa thì hoàn toàn vô dụng."

"Ồ, vậy lấy một viên đi." Người nọ dứt khoát móc tiền ra trả.

Hử? Không ngờ người này lại sảng khoái đến vậy. Dương Phá Tiêu nhận tiền rồi giao đan dược. Thấy đối phương vẫn đang nhìn ngắm hàng hóa của mình, hắn bèn tiếp thị: "Đan dược chỗ ta tuy giá cả có đắt hơn thị trường một chút, nhưng đều là hàng thượng phẩm. Dược hiệu nhìn chung tốt hơn hẳn."

Thấy người nọ lại dời mắt nhìn về phía dưỡng nhan đan, Dương Phá Tiêu tiếp tục nói: "Viên dưỡng nhan đan này giá tám ngàn linh thạch trung phẩm, cũng là hàng thượng phẩm, chất lượng không khác biệt mấy so với viên xuất hiện trong buổi đấu giá mấy ngày trước. Lúc đó viên kia được chốt giá tới một vạn lận." Hắn chỉ suýt chút nữa là buột miệng khoe luôn viên đan dược trong buổi đấu giá kia cũng do chính tay mình luyện chế.

Người nọ thu hồi ánh mắt, hỏi: "Chỗ ngươi còn có loại đan dược nào tương tự thế này không? Ví dụ như loại không giới hạn cảnh giới, có thể nâng cao tuổi thọ, ngộ tính, khí huyết, linh căn, hoặc giả là thiên tài địa bảo giúp trị liệu bản nguyên ấy."

"Đạo hữu khéo đùa rồi, mấy loại thiên tài địa bảo đó chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, làm sao mà dễ dàng bắt gặp như vậy được." Dương Phá Tiêu đang nói bỗng nhiên khựng lại một chút, từ trong túi trữ vật trước ngực móc ra một viên đan dược: "Nhưng ta có loại khí huyết đan này, có thể nâng cao một phần khí huyết, tác dụng rất lớn đối với phàm nhân và võ giả.""Vậy lấy cho ta một viên đi."

"Đạo hữu thật sảng khoái, vậy thu ngươi một trăm linh thạch trung phẩm." Dương Phá Tiêu thầm nghĩ, thực ra mười viên linh thạch trung phẩm là đủ rồi, chém nhẹ tay một chút, nếu không lương tâm lại cắn rứt.

Hai người giao dịch xong xuôi, vị khách kia nhìn quanh một lượt, thấy quả thực không còn thứ gì mình cần bèn lên tiếng hỏi: "Chỗ ngươi còn thu mua thiên tài địa bảo à, thu mua những loại nào?"

"Còn phải xem đạo hữu có thứ gì. Thực không dám giấu, tại hạ là luyện đan sư, phàm là thiên tài địa bảo, ta nhất định sẽ đưa ra một mức giá khiến ngươi hài lòng."

"Ồ..." Vị khách lấy ra một củ tuyết sâm, "Cái này thì sao?"

"Thiên niên linh sâm. Đạo hữu, thứ này không tính là thiên tài địa bảo đâu."

"Vậy còn cái này?" Vị khách lấy ra một gốc linh thảo toàn thân tỏa ánh sáng lam óng ánh.

"Thăng tiên thảo!!" Đồng tử Dương Phá Tiêu co rụt lại. Tâm niệm hắn xoay chuyển cực nhanh, kẻ cạnh tranh giá với mình chính là người này sao?

Không đúng! Dương Phá Tiêu dù sao cũng là luyện đan tông sư, khả năng nhận biết thảo dược cực cao. Hắn liếc mắt một cái đã nhận ra gốc này không giống gốc ở buổi đấu giá, phẩm tướng còn tốt hơn một bậc. Lẽ nào y chính là người ủy thác đấu giá? Y còn có gốc thứ hai?

"Cái... cái này ta có thể trả sáu mươi vạn." Dương Phá Tiêu cố gắng giữ cho giọng nói bình tĩnh lại.

"Hừ, đạo hữu. Thứ này ở buổi đấu giá đã bán được một trăm bảy mươi sáu vạn, ngươi chỉ trả sáu mươi vạn chẳng phải là quá bèo bọt sao."

Sắc mặt Dương Phá Tiêu khẽ biến, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại: "Đấu giá hội vốn bị đội giá, hơn nữa ta đây dù sao cũng là thu mua cá nhân..."

"Vậy thì thôi." Người kia xoay lưng định rời đi.

"Đạo hữu dừng bước!!" Dương Phá Tiêu vội gọi lớn, "Ta có thể trả thêm một chút."

"Hai trăm vạn. Không mặc cả!"

Dương Phá Tiêu nghiến răng nghiến lợi: "Đạo hữu đang đùa với ta sao?"

"Hoặc là còn cách khác." Người kia đột ngột đổi giọng: "Đạo hữu có thể nói cho ta biết, ngươi cần thăng tiên thảo để làm gì không? Trực tiếp phục dụng hay là luyện đan?"

Dương Phá Tiêu hừ lạnh một tiếng: "Đương nhiên là để luyện chế thăng tiên đan rồi."

Chà, đan phương thượng cổ đã thất truyền, tên này cũng có chút bản lĩnh đấy! Trương Tiên thầm cảm thán.

"Vậy chúng ta làm một vụ giao dịch thì sao? Gốc thăng tiên thảo này ta không lấy tiền. Nếu ngươi luyện chế thành công, đến lúc đó chia cho ta vài viên là được."

"Đạo hữu tính toán thật khôn khéo. Thăng tiên đan khắp thiên hạ chỉ có một mình ta luyện chế được, ngươi lại còn đòi vài viên? Một lò đan ra lò nhiều nhất cũng chỉ được hai đến ba viên mà thôi." Dương Phá Tiêu thầm nghĩ, luyện đan sư bình thường dùng một phần dược liệu cùng lắm chỉ luyện ra được hai đến ba viên thành phẩm, bản thân hắn là siêu cấp thiên tài luyện đan sư, đương nhiên sẽ luyện ra được nhiều hơn.

"Vậy ta muốn một nửa."

Dương Phá Tiêu cân nhắc một lát rồi nói: "Được. Ngươi đưa thăng tiên thảo cho ta, ta sẽ lập tâm ma đại thệ, đến lúc thành đan sẽ chia cho ngươi một nửa."

"Ta có một điều kiện nhỏ, ta không tin ngươi! Thăng tiên thảo này, ta chỉ giao cho vị phía sau ngươi kia." Người kia chỉ tay về phía Long Chỉ đang ngồi bên cạnh.

【Ting! Độ hảo cảm của Long Chỉ đối với ngươi là 0, ràng buộc thành công.】

Long Chỉ mở bừng đôi mắt, liếc nhìn người kia một cái, sau đó lại nhắm mắt tiếp tục tĩnh tọa.

Dương Phá Tiêu nổi giận đùng đùng: "Đạo hữu có ý gì? Đã lập tâm ma đại thệ thì làm sao có thể nuốt lời!"

"Không được thì hủy bỏ giao dịch." Giọng điệu của người kia không chừa lại chút dư địa thương lượng nào.

"Ngươi——" Từ sau khi có được hệ thống, Dương Phá Tiêu luôn thuận buồm xuôi gió, lần uất ức như thế này trước đó cũng chỉ xảy ra ở buổi đấu giá. Tâm tư hắn xoay chuyển cực nhanh, người này một mực yêu cầu giao dịch với Long Chỉ, rõ ràng là đã nhận ra thân phận của bọn họ.Tuy hắn và sư phụ đã che giấu vóc dáng cùng dung mạo, nhưng Dương Phá Tiêu cảm thấy khí chất của hai người vô cùng xuất chúng, thân phận vốn không khó đoán.

Long Chỉ vang danh Nam Vực, Dương Phá Tiêu ta cũng danh chấn thiên hạ. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà hắn tin tưởng Long Chỉ lại không tin tưởng ta?

Kẻ này nhất định có ý đồ khác!

Tuy không biết rốt cuộc hắn muốn làm gì, nhưng dám nhòm ngó sư phụ bảo bối của ta, ngươi đã tự tìm đường chết!

Thấy vẻ mặt nghẹn khuất khó coi của Dương Phá Tiêu, Long Chỉ cuối cùng cũng đứng dậy. Theo nàng thấy, đây là một vụ mua bán chắc chắn có lời không lỗ đối với đồ nhi, bèn lên tiếng: "Ta có thể thay đồ nhi lập tâm ma đại thệ, nếu đan dược luyện thành, sẽ chia cho ngươi một nửa."

"Không không, tại hạ sao dám để tiên tử lập thệ. Ta chỉ tặng thăng tiên thảo cho nàng, tâm ma đại thệ cứ để đồ đệ của nàng lập là được rồi."

Dương Phá Tiêu tức đến mức muốn nổ phổi, tên này trong lời nói vậy mà dám cợt nhả sư phụ bảo bối của hắn. Nếu không phải có phòng ngự đại trận, hắn đã sớm dùng đan hỏa thiêu rụi kẻ này rồi.

Long Chỉ liếc nhìn đồ nhi một cái, chỉ nghĩ rằng hắn không vui vì bị xem thường.

"Thứ này ta nhận." Long Chỉ đón lấy thăng tiên thảo. Dương Phá Tiêu e ngại sư phụ đang ở đây, cuối cùng vẫn phải lập đại thệ.

"Nếu đan dược luyện thành là số lẻ, viên dư ra sẽ thuộc về ta. Ngoài ra, quá trình luyện đan cần khoảng hai tháng, đến lúc đó ta tìm ngươi bằng cách nào?" Dương Phá Tiêu lạnh lùng nói.

Người kia ngẫm nghĩ một lát: "Ngươi cứ gửi đến Vân Thường các đi, nói là do Long đạo hữu tặng, ta tự khắc sẽ nhận được." Dứt lời, hắn bèn xoay người rời đi.

"Vân Thường các sao? Được lắm."

……

【Ting! Tặng thăng tiên thảo cho Long Chỉ thành công. Kích hoạt phản hồi, phản hồi thăng tiên thảo x100.】

【Thăng tiên thảo: Nguyên liệu địa phẩm, kỳ trân cấp sử thi. Trực tiếp phục dụng có tỷ lệ nâng cao phẩm chất linh căn, hiệu quả giảm dần theo số lần sử dụng.】

Tâm trạng Trương Tiên cực tốt, không chỉ thành công tiếp cận Long Chỉ, mà nói không chừng còn có thể nhận không được thăng tiên đan.

Còn về phần Dương Phá Tiêu, ngươi dám hai lần nâng giá cố ý hố ta, ta cũng phải khiến ngươi nghẹn khuất một phen.

Đeo mặt nạ bạc, lưng cõng trọng kiếm, vẻ mặt nghênh ngang kiêu ngạo, ngươi nghĩ ngươi là Dương Quá chắc?