Lần này, Vô Tranh Thắng Vương trầm mặc hồi lâu, cuối cùng ông mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi: "A di đà Phật, trong Ma Kha Tịnh Thổ, ba vị pháp vương, bốn vị minh vương, ngoại trừ Từ Bi pháp vương, những kẻ còn lại đều nghe theo lệnh Tâm Đăng."
"Trương tiểu hữu, tài hùng biện của ngươi, bần tăng tự thẹn không bằng. Thôi vậy, thôi vậy... Lần này, cứ làm theo lời ngươi đi. Nhưng chuyến này tuyệt đối không được lấy mạng Tâm Đăng, chỉ có thể thanh trừng vây cánh mà thôi."
Trương Tiên nở nụ cười vô cùng chân thành: "Yên tâm, không chết được đâu! Thần tăng cứu thế nào có dễ chết như vậy, lần này ta tới chỉ để độ hóa đám tiểu đệ dưới trướng hắn, tuyệt đối không làm tổn thương đến bản tôn."
Vô Tranh Thắng Vương chán nản xua tay, dường như trong phút chốc đã già đi trông thấy, ông quay sang nói với Từ Bi pháp vương bên cạnh: "Đi thôi, chuyện nơi đây đã vượt khỏi tầm kiểm soát của hai ta, quay về Diệu Pháp Tổng Trì Địa."

