Cố Hàm Nguyệt vốn dĩ nhìn thấy Trương Tiên đã có chút chột dạ, nay bị ánh mắt của Tô Vân Miểu quét qua, lập tức càng thêm chột dạ.
Gò má nàng hơi nóng ran, trong lòng thầm bực bội: Thất sách rồi.
Sớm biết thế này thì đã đeo mặt nạ vào rồi.
Lúc này, nàng có cảm giác như bị lột sạch sành sanh phơi bày trước mặt bọn họ, chẳng còn chút cảm giác an toàn nào.

