“Một tử cục ư?”
Đường Vũ đứng dậy, vươn vai một cái, lạnh giọng nói: “Ngươi cho rằng hơn trăm người này nhất định có thể vây khốn được ta sao?”
Tề Vân sững sờ, trố mắt nhìn: “Cái gì? Hơn trăm người mà không vây được ngươi? Ngươi tưởng mình là Bắc Vực Phật mẫu hay thần tăng của chùa Kiến Sơ chắc?”
“Chỉ với chút võ công mèo cào đó, ngươi nghĩ có thể dựa vào tên quỷ xấu xí bên cạnh mà đánh ra ngoài sao?”

