Nhìn các huynh đệ cả người đầy máu, đồng loạt quỳ rạp trên đất, ai nấy đều mang dáng vẻ thê thảm, trong lòng Ngô Viễn chợt nhói đau từng cơn.
Hắn nhìn sang La béo, lớn tiếng quát: “Nhiễm Mẫn sao có thể giết các ngươi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mau khai thật đi!”
La béo nước mắt nước mũi tèm lem, giọng run rẩy, đau đớn thấu tâm can: “Chúng ta… chúng ta phụng mệnh tướng quân, vận chuyển lương thực đến ổ bảo. Nào ngờ mới đi được nửa đường, Nhiễm Mẫn đã dẫn binh lao tới chém giết. Chúng ta cứ ngỡ là quân tiếp ứng nên không hề phòng bị, kết quả bị giết cho tan tác.”
“Sáu trăm huynh đệ chạy trốn tứ tán, liều mạng sống chết mới thoát ra được hơn ba mươi người này thôi.”

