Vào buổi sáng đại niên sơ cửu, giữa tiết trời lạnh giá nhất trong năm, ba trăm chiến sĩ tinh nhuệ ngồi quây quần bên nhau, sưởi mình dưới ánh nắng ấm áp, uống từng ngụm nước giếng trong vắt.
Trong khi đó, mấy chục vị hương thân đang độ tráng niên giúp họ vận chuyển vật tư. Người già và trẻ nhỏ thì bận rộn phân phát hồ đào, bổ cam.
Các phụ nhân gom góp y phục, mang ra bờ sông giặt giũ cùng một lượt. Người may vá, người sửa lại đồ, bận rộn đến mức quên cả mệt nhọc.
Đám binh sĩ ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Bọn họ chỉ cảm thấy... dường như bao đắng cay khổ cực nếm trải đều không hề uổng phí, dường như mọi thứ đều xứng đáng.

