“Mười sáu năm! Tròn mười sáu năm!”
“Suốt mười sáu năm ấy, chưa có đêm nào ta ngủ yên được.”
“Chỉ hôm nay! Chỉ có hôm nay!”
Nhiếp Khánh siết chặt nắm tay, vừa đi về phía trước vừa nói: “Chỉ có hôm nay ta mới ngủ được, lại còn ngủ say vô cùng.”
“Mười sáu năm! Tròn mười sáu năm!”
“Suốt mười sáu năm ấy, chưa có đêm nào ta ngủ yên được.”
“Chỉ hôm nay! Chỉ có hôm nay!”
Nhiếp Khánh siết chặt nắm tay, vừa đi về phía trước vừa nói: “Chỉ có hôm nay ta mới ngủ được, lại còn ngủ say vô cùng.”