“Lão nương đúng là hồ đồ!”
Trở về căn phòng quen thuộc, nhìn bầu trời sao quen thuộc, trong lòng Phạm Tinh Mâu chỉ còn lại bực bội và hối hận.
Đúng là gặp quỷ rồi, sao ta lại chủ động hôn hắn chứ, ta là sư phụ, hắn là đồ đệ, hơn nữa ta vốn chẳng có hứng thú gì với nam nhân.
Đều tại tên Đường Vũ chết tiệt kia, cứ như cố tình sắp đặt hết thảy, luôn khiến ta đau lòng vì hắn, luôn khiến ta cảm thấy hắn vượt xa những kẻ khác, khiến ta nhịn không được muốn thưởng cho hắn một nụ hôn.

