Chẳng biết đây là tư vị gì.
Giống như có một thanh đao nhọn đúc bằng đường đỏ cắm phập vào tim, vừa nhói đau, khó chịu, nghẹt thở, nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng ngọt ngào, khiến người ta mê đắm.
Phạm Tinh Mâu không sao dùng lời diễn tả được cảm xúc trong lòng lúc này, nàng chỉ thấy rất muốn khóc.
Nàng đưa Lãnh Linh Dao đến Thọ Xuân, Chúc Nguyệt Hi vừa tới đã dẫn đồ đệ đi mất.

