Đứng trên thành lâu Tầm Dương quận, Tạ An cúi nhìn khói lửa chiến tranh bốn bề, gương mặt vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh như thường ngày.
Khắp thiên hạ đều đang chìm trong chiến hỏa, dường như tất cả đã quên mất Kiến Khang nơi ông đang trấn thủ, thật sự coi ông như một tên quan viên bình thường.
Thế nhưng Tạ An chưa từng dám quên đi thân phận của mình: một kẻ phản nghịch, một kẻ có thể bị thanh toán bất cứ lúc nào.
"Trận chiến này, thực chất ta hoàn toàn không đoán được ai sẽ thắng."

