Trời đã tối.
Chúc Nguyệt Hi trầm mặc bước theo sau Đường Vũ, ánh mắt thoáng vẻ mờ mịt.
Nhớ lại chuyện chủ động khơi mào mâu thuẫn trên bàn ăn, buông ra những lời khó nghe, trong lòng nàng ít nhiều cũng thấy hối hận.
Hai ngày nay tới kỳ nguyệt sự, tâm trạng nàng vốn đã không tốt. Khoảnh khắc nhìn thấy bát sữa dê trên bàn, ngọn lửa vô danh trong lòng bỗng chốc bùng lên, cứ như thể thứ quan trọng nhất sắp bị kẻ khác cướp mất, cảm xúc lập tức mất khống chế.

