Lăng Giác không biết phải làm sao.
Hắn không hiểu vì sao Vương Mãnh lại đoán ra mọi chuyện, cũng chẳng thể phân định đối phương đoán đúng hay sai. Hắn chỉ biết duy nhất một điều: Nếu bức thư này được giao đến tay Lưu Dụ, cái mạng của hắn coi như bỏ.
Có đôi khi mọi chuyện vốn chẳng hề phức tạp. Lý tưởng, tương lai hay đạo nghĩa nhân gian, tất cả đều có thể gạt sang một bên không bàn tới. Thế nhưng, còn tính mạng của bản thân thì sao? Mạng sống của đệ tử trong môn phái và người nhà thì sao? Chẳng lẽ lại không cần bận tâm?
Suy đi tính lại, hắn hiểu rõ mình bắt buộc phải ngăn cản Quan Kiệt, nhưng... đánh không lại.

