Sáng mồng mười tháng ba, Lưu Dụ đứng ở vị trí dẫn đầu đại quân.
Thân hình hắn cao lớn, khoác chiến giáp, tay cầm đại đao, đứng trước bốn vạn đại quân cùng vô số dân phu.
Bình thường hắn rất ít khi lên tiếng trước ba quân, nhưng sự việc đã đến nước này, hắn không thể không đứng ra nói vài lời.
Dưới ánh nắng chói chang, hắn đưa mắt nhìn quanh, dõng dạc cất tiếng: "Chư vị huynh đệ, chư vị tướng sĩ, chư vị đồng bào Đại Tống!"

