Sáng sớm hôm sau.
Tuy hãy còn sớm, nhưng mặt trời đã lên khá cao, rọi những tia nắng gay gắt xuống đám đông.
Nhưng điều đó chẳng hề làm giảm bớt cảnh tượng náo nhiệt trước cửa Tụ Bảo lâu. Từng tốp tu sĩ vây quanh nơi này thành ba vòng trong, ba vòng ngoài, chật như nêm cối.
Bọn họ đội nắng, nhích từng chút một chen về phía cửa chính, chỉ sợ hết mất suất tham dự.
Tu sĩ Luyện Khí chen chúc khổ sở là thế, nhưng Trúc Cơ chân tu hiển nhiên sẽ không để mất thể diện như vậy.
Cố An đi theo một lối cửa khác tiến vào Tụ Bảo lâu. Bên cạnh hắn, ngoài Hoàng Hiên ra còn có hai tu sĩ Luyện Khí khác.
Chính là Vân Vãn Khê và Vân Lâm.
Bốn người đang đi về phía nhã gian thì đột nhiên chạm mặt hai người đi ngược chiều.
Một người là Phương Viên, người còn lại mang mái tóc màu vàng, vẻ mặt lộ ra vài phần kiêu ngạo.
"Phương sư huynh, vị này là?"
Nhìn thấy huy hiệu hình linh thụ màu vàng trước ngực người kia, Cố An có chút kinh ngạc, lên tiếng hỏi Phương Viên.
Phương Viên cười xòa: "Đây là biểu đệ của ta, đến chỗ chúng ta để tham gia Thanh Nguyên đại hội."
Chưa đợi Cố An hỏi thêm, gã tóc vàng kia đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Biểu ca, còn chưa đi sao?"
Phương Viên ái ngại mỉm cười với Cố An, vội vàng kéo tu sĩ tóc vàng kia rời đi.
Hoàng Hiên truyền âm cho Cố An: "Đó chẳng phải là huy hiệu của Đồng Tham quán sao? Sao Phương sư huynh lại dính dáng tới bọn họ thế?"
Cố An khẽ lắc đầu. Huy hiệu kia đúng là của Đồng Tham quán, đại diện cho trấn tông bảo vật của tông môn này — hoàng dương đàn mộc.
Nhìn mái tóc ngả vàng của tên tu sĩ kia, liền biết ngay hắn là đệ tử thiên tài đã luyện hóa hoàng dương đàn mộc làm vật đồng tham. Không rõ tại sao hắn lại tới Thanh Nguyên tông, lại càng không hiểu vì cớ gì mà đi chung với Phương Viên!
Phải biết rằng, kẻ thù truyền kiếp của Thanh Nguyên tông là Ngự Thú tông, chính là thế lực dưới trướng Đồng Tham quán.
Mà Huyền Tiêu kiếm các đứng sau lưng Thanh Nguyên tông cũng có không ít xích mích với Đồng Tham quán.
Nói một cách nghiêm túc, bọn họ thuộc về hai phe phái đối lập nhau.
Đệ tử thiên tài của Đồng Tham quán vì sao lại tới tham gia Thanh Nguyên đại hội chứ?
Trong lòng bốn người Cố An tràn ngập nghi hoặc, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.
Đi thêm vài bước, bọn họ đã tới một nhã gian.
Căn phòng trông không lớn, nhưng bên trong lại có càn khôn khác.
Những chiếc ghế bạch ngọc được xếp thành hình vòng tròn, ở giữa đặt một chiếc bàn thanh ngọc, trên bàn bày một đĩa linh quả gồm năm quả.
Năm quả hạ phẩm linh quả mang đủ năm thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ nằm gọn trong đĩa. Bất luận tu sĩ tu luyện công pháp nào cũng sẽ có một loại hợp khẩu vị, có thể nói là vô cùng chu đáo.
Ở một góc nhã gian có một khung cửa sổ lưu ly sát đất, từ đây có thể nhìn rõ mồn một cảnh tượng bên dưới.
Điều tuyệt vời nhất là người bên trong có thể nhìn ra ngoài, nhưng bên ngoài lại hoàn toàn không thể nhìn thấu vào trong.
Đợi một lát, những hàng ghế bên dưới cũng lần lượt kín chỗ, đại môn của Tụ Bảo lâu ầm ầm đóng lại.
Sở Thất mỉm cười bước lên đài bạch ngọc, chắp tay hướng về bốn phía.
"Bần đạo Sở Thất, phụ trách chủ trì Thanh Nguyên đại hội lần này, đa tạ các vị đạo hữu đã đến ủng hộ."
"Tuy nhiên, mất lòng trước được lòng sau, Thanh Nguyên đại hội của chúng ta áp dụng quy tắc kẻ nào trả giá cao thì giành được, tuyệt đối không cho phép bất kỳ tu sĩ nào dùng uy áp hay bắt nạt đồng đạo."
"Nếu xảy ra tình trạng này, đừng trách Thanh Nguyên tông ta không nể tình."
Sở Thất khẽ dừng lại, đảo mắt nhìn quanh bốn phía, thấy không ai có ý kiến gì mới nói tiếp.
"Được rồi, không dông dài nữa, chúng ta hãy cùng xem vật phẩm đấu giá đầu tiên."
"Công pháp luyện thể nhị giai trung kỳ, phi bồng phác quang pháp."
"Pháp môn này đủ để tu luyện tới Trúc Cơ trung kỳ. Khi đại thành, thân thể vững như kim cang, hơn nữa tốc độ cực nhanh, tựa như phi bồng phác quang trục ảnh, vô cùng hiếm có.""Giá khởi điểm bảy mươi khối trung phẩm linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới một khối trung phẩm linh thạch."
Sở Thất giơ cao ngọc giản màu vàng, ra sức rao lớn.
"Công pháp luyện thể thiên về tốc độ sao? Hơi thú vị đấy."
Cố An cắn một miếng thủy liên quả, đầy hứng thú nhìn đám đông ra giá.
"Bảy mươi lăm khối trung phẩm linh thạch."
"Bảy mươi sáu khối!"
"Thêm hai khối, bảy mươi tám khối trung phẩm linh thạch."
...
Cuối cùng, một tu sĩ Trúc Cơ của Kim Võ tông đã đấu giá thành công môn công pháp này với mức giá một trăm mười hai khối trung phẩm linh thạch.
Tông môn bọn họ vốn có thành tựu không nhỏ trên con đường luyện thể, trong tông chẳng thiếu công pháp nhị giai trung phẩm.
Thế nhưng công pháp chuyên tăng tốc độ lại rất hiếm thấy, nên bọn họ sẵn lòng chi ra số linh thạch này.
Bên trong nhã gian của Di Sơn tông, một gã đại hán đập mạnh xuống bàn, giận dữ nói: "Kim Võ tông khốn khiếp, lại dám đối đầu với chúng ta!"
Di Sơn tông bọn họ cũng chuyên về luyện thể, ngặt nỗi nội tình chưa đủ sâu, đang vô cùng thèm khát pháp môn này thì lại bị Kim Võ tông nẫng tay trên.
Người bên cạnh lên tiếng an ủi: "Hà tất phải bận tâm, chỉ là công pháp luyện thể loại tốc độ mà thôi, trong tông môn chúng ta cũng có hai bộ rồi."
"Hơn nữa, chúng ta tới đây chủ yếu để nghe ngóng tình hình, dăm ba bộ công pháp cũng chẳng quan trọng đến thế."
Đúng lúc này, Sở Thất lại lấy ra ba thanh kiếm, cao giọng nói: "Vật phẩm đấu giá thứ hai, thượng phẩm pháp khí — Tam Tài Ly Hỏa kiếm."
"Bộ pháp khí này gồm ba thanh kiếm, giữa mỗi thanh đều có mối liên kết chặt chẽ. Chỉ cần một phần thần thức là đủ để khống chế cả ba, điều khiển tùy tâm, công kích liên miên bất tuyệt."
"Giá khởi điểm bốn trăm khối hạ phẩm linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới mười khối hạ phẩm linh thạch."
Lời vừa dứt, tiếng ra giá đã vang lên không ngớt.
"Bốn trăm năm mươi khối hạ phẩm linh thạch."
"Ta thêm mười khối, bốn trăm sáu mươi khối hạ phẩm linh thạch."
Vừa thấy bộ kiếm này, các tu sĩ Luyện Khí ở tầng một lập tức nhao nhao lên tiếng. Linh vật nhị giai chẳng liên quan gì đến bọn họ, nhưng linh vật nhất giai do Thanh Nguyên tông mang ra đấu giá thì chất lượng cũng cực kỳ cao.
Cố An nhìn bộ pháp khí, như có điều suy nghĩ.
Pháp khí theo bộ quả thực hiếm thấy. Thần thức của tu sĩ vốn có hạn, mà mỗi món pháp khí đều cần tiêu hao thần thức để khống chế.
Về điểm này, pháp khí theo bộ rõ ràng chiếm ưu thế hơn hẳn.
Vân Lâm ở bên cạnh cũng thử ra giá một lần, nhưng rất nhanh đành bỏ cuộc.
Cuối cùng, bộ pháp khí này được chốt với mức giá sáu trăm sáu mươi khối hạ phẩm linh thạch.
Một bộ Tam Tài Ly Hỏa kiếm thượng phẩm mà bán được cái giá ngang ngửa cực phẩm pháp khí, đủ thấy mức độ được săn đón của nó cao đến nhường nào.
Tiếp đó, Sở Thất lại đưa ra đấu giá thêm mười mấy món linh vật, nhất giai có, nhị giai cũng có.
Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều mang phẩm chất cực kỳ xuất sắc.
Điển hình như cây Thanh Tuyền phù bút trước mắt này.
"Vật phẩm đấu giá tiếp theo, phù bút nhị giai hạ phẩm — Thanh Tuyền phù bút."
"Cây phù bút này được làm từ lông đuôi của yêu thú nhị giai Thanh Tuyền hồ, giúp linh lực truyền dẫn vô cùng đều đặn, lại có thể áp chế linh khí bạo động, nâng cao đáng kể tỷ lệ vẽ bùa thành công."
"Giá khởi điểm ba mươi khối trung phẩm linh thạch, mỗi lần tăng giá không dưới một khối trung phẩm linh thạch."
Mắt Cố An sáng lên, lập tức đi đầu ra giá: "Ba mươi mốt khối trung phẩm linh thạch."
Số lượng phù sư vốn rất ít ỏi, Cố An nghĩ bụng biết đâu mình lại vớ được món hời.
Thế nhưng, bàn tính như ý của hắn rất nhanh đã đổ vỡ.
"Ba mươi lăm khối trung phẩm linh thạch."
Một giọng nữ mềm mại, kiều mị từ một nhã gian khác cất lên, mang theo vài phần trêu cợt.Đây là Mặc Liên tiên tử của Diệu Âm phường, chất giọng vô cùng đặc trưng.
"Tiện nhân." Cố An thầm mắng một tiếng, tiếp tục ra giá: "Bốn mươi khối trung phẩm linh thạch."
"Bốn mươi mốt khối."
"Bốn mươi hai khối."
...
"Khách khách, đạo hữu Thanh Nguyên tông thật là rủng rỉnh, tiểu muội cam bái hạ phong."
Cuối cùng, Cố An cũng mua được cây phù bút này với giá bốn mươi tám khối trung phẩm linh thạch, mức giá này đã xấp xỉ một kiện trung phẩm linh khí.
Tất nhiên, đó là nói đến loại có phẩm chất kém một chút.
"Đồ hồ ly lẳng lơ."
Vân Vãn Khê ở bên cạnh bất bình thay cho Cố An, ánh mắt hướng về Mặc Liên tiên tử tràn đầy vẻ thù địch.
Cố An cũng hơi xót của. Phù sư vốn đã hiếm, chỉ có duy nhất một người cạnh tranh với hắn, vậy mà lại giằng co vô cùng kịch liệt, chẳng hề thua kém lúc tranh đoạt các linh vật khác.
Bởi vậy, hắn cũng chung một chiến tuyến với Vân Vãn Khê, hùa theo mắng: "Đồ khốn kiếp."
