Thấm thoắt đã năm ngày trôi qua.
Giang Hiểu Vân còn cắn răng kiên trì được, chứ Giang Năng Văn đã lăn lộn ăn vạ trên mặt đất, nằng nặc không chịu luyện võ nữa.
Giang Điền hết cách, đành cho hai đứa nhỏ nghỉ ngơi một ngày.
Giang Năng Văn như được đại xá, sáng sớm hôm sau đã tót ngay ra khỏi cửa, í ới gọi bạn bè tụ tập dưới gốc hòe lớn, tiếp tục chơi trò nhảy cừu như mọi khi.

