Lão không chỉ coi trọng kịch bản, mà còn nhắm tới tấm da sói kia.
Chiêu trò cỡ này tung ra, lý nào lại không nổi đình nổi đám.
Cẩm Uyên không để tâm, nhưng lão thì vẫn muốn kiếm thêm chút bạc. Biết đâu quản lý nơi này tốt, sau này lão còn có thể lên làm chưởng quỹ của Tụ Nhạc lâu trên quận thành.
Giang Trần cười như không cười nhìn Cẩm Uyên.

